Tôi và Uyển Tâm đều đã chuẩn bị đồ ăn xong chỉ còn chờ nướng nữa thôi. Sau đó chúng tôi đi ra phòng khách nhìn đám con trai chơi cờ.
Cờ bốn phương tôi không hiểu lắm, đây là lần tiên nhìn thấy, trước đây chỉ mới nhìn thấy Diệp Tư Viễn chơi ở trên mạng mà thôi.
Lý Duy vẻ mặt buồn khổ kêu lên: “Hả! Lại bị ăn!”
Khóe miệng Diệp Tư Viễn nhẹ cong lên, nhìn có chút như không phải đang cười, giống như đã sớm biết kết quả rồi vậy. Tôi nhìn anh, cảm thấy anh đang bày mưu tính kế, bộ dáng tràn đầy tự tin, thật sự là mê người.
Tôi đi đến bên trái anh rồi ngồi xuống, tựa vào người anh, tiếp tục xem bọn họ chơi cờ.
Bốn người con trai cũng không nói gì, mỗi người không ngừng lật xem cờ của chính mình, làm bộ dáng như đang suy nghĩ khổ não. Thoạt nhìn Diệp Tư Viễn thần thái thoải mái nhất, tựa như hết thảy đều nằm ở trong tay của anh.
Tiếp theo quân của Phùng Tiếu Hải thua, anh ta thở dài. Vẻ mặt Lưu Nhất thoải mái, quân thừa của anh ta cũng không nhiều lắm, lúc này đi từng bước, tôi nhìn thấy lông mày của Diệp Tư Viễn đang nhíu lại.
Quả nhiên mắt Lý Duy sáng lên, một vòng về sau anh ta tiến quân thần tốc, Lưu Nhất Phong vẻ mặt đầy kinh ngạc, quân cờ của anh ta bị thua.
Chỉ còn lại Diệp Tư Viễn và Lý Duy, quân cờ bọn họ còn trống không biết đặt ở đâu.
Diệp Tư Viễn đi một nước cờ, Lưu Nhất Phong gấp đến mức kêu đứng lên: “Không đúng!”
Lý Duy cười, Diệp Tư Viễn đi từng bước ăn cờ.
Tôi ở bên cạnh thu lại tâm tình, tuy rằng tôi xem không hiểu lắm, nhưng vẫn hiểu được phần nào nguyên tắc chơi.
Diệp Tư Viễn rất bình tĩnh, anh lại đi một nước cờ, Phùng Tiếu Hải cao hứng đứng lên, nói: “Có hy vọng rồi!”
Trên mặt Lý Duy cũng hiện ra nụ cười, anh ta không cần nghĩ ngợi bước đi một bước, lập tức lại ăn luôn một quân cờ của Diệp Tư Viễn.
Diệp Tư Viễn vẫn bình thản ung dung, nghĩ nghĩ rồi lại đi một nước cờ, Lý Duy có chút do dự, tay đưa tới một quân cờ, ngừng một chút, lại chuyển qua một quân cờ khác, rồi lại ngừng lại. Tầm mắt mọi người đều theo tay anh ta di chuyển mà di chuyển theo, một đám đều nín thở, không biết anh ta quyết định như thế nào.
Lý Duy rốt cuộc hạ quyết tâm, đi một nước cờ, tôi quay đầu xem Diệp Tư Viễn, đáy mắt anh hiện lên một tia sáng, không dễ phát hiện khóe miệng cong lên một chút, anh dùng chân phải đi một nước cờ, đụng phải một quân cờ của Lý Duy, ta nhìn thấy Lý Duy có chút sợ hãi.
Vương Giai Phân cầm hai quân cờ lên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
