Tôi dần dần bình tĩnh trở lại, ngồi tựa lưng vào ghế, đối mặt với Ứng Hạc Minh.
Tôi cố nén lại cảm xúc muốn đá ghế bỏ chạy nhưng mà lại muốn nghe xem đến cùng anh tôi muốn nói gì.
Ứng Hạc Minh này là một người rất kỳ quái, tôi gần như là không quen biết anh ta, mà anh ta lại làm như là chúng tôi rất quen biết nhau, làm một bộ dáng như là rất hiểu đời rồi khuyên bảo tôi, anh ta nói tôi xúc động, ha!
Anh ta còn chưa thấy qua lúc tôi rất kích động đâu, mấy phút trước tôi thật sự muốn hất bát canh vào mặt anh ta.
Ứng Hạc Minh hút thuốc rồi lại xin lỗi tôi: “Rất xin lỗi, vừa rồi tôi nói chuyện hơi quá nhưng tôi thừa nhận, từ lần chơi cầu lông gặp em, tôi vẫn rất nhớ em, tôi cảm thấy tôi có chút thích em.”
“Anh ta vẫn là sinh viên?”
“Đúng vậy.”
“Trần Kết, tôi nói thật lòng với em, mặc kệ là từ góc độ là người theo đuổi em, hay là theo góc độ những người ngoài đứng xem, tôi đều cảm thấy sự lựa chọn của em không phải là tốt nhất.”
“Tôi biết.”
“Vậy… vì sao em lại chọn anh ta?” Anh ta nheo mắt hỏi tôi, giống như thật sự không nghĩ ra vấn đề này.
Tôi không trả lời.
“Hắc! Thoải mái đi nào, xem như chúng ta đang tùy tiện hàn huyên một chút, sau đó sẽ đem những lời này bỏ qua. Tôi cảm thấy, hẳn là chưa có người nào trò chuyện với em về mấy vấn đề này.”
“Làm sao anh biết là không có?” Tôi hỏi ngược lại anh ta.
“Bên cạnh em đều là những sinh viên trạc tuổi em, tôi dám chắc rằng em còn không có gan nói chuyện này với gia đình.”
Anh ta nói đúng, tôi quay đầu đi.
“Là vì anh ta đẹp trai?”
“…”
“Hay bởi vì… nhà anh ta có điều kiện tốt? Lý Duy nói với tôi là anh ta có một căn hộ rất lớn.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
