Tôi nghe có tiếng của đàn ông từ trong phòng khách, còn cả tiếng di chuyển của đồ đạc, cảm thấy kì lạ, hỏi Diệp Tư Viễn: “Ai ở bên ngoài vậy?”
“Là người đưa hàng và chú Tào.” Anh cười nhìn tôi, “Anh đặt mua một máy chạy thể dục, cùng một vài máy tập thể hình khác, về sau có thể ở nhà rèn luyện thân thể.”
“Ồ…” Tôi chợt hiểu ra, rời giường rửa mặt thay quần áo, rồi theo Diệp Tư Viễn đến phòng khách.
Nhìn thấy chú Tào, tôi gọi chú, cảm thấy rất ngượng ngùng, dù sao chuyện hai người chúng tôi ở chung luôn làm tôi cảm giác có chút gì đó không trong sạch.
Chú Tào cười to trả lời lại tôi: “Bạn học Trần, chúng ta lớn tiếng làm cháu dậy hả?”
“Dạ không có ạ.” Tôi càng đỏ mặt hơn, giờ đã là hơn mười giờ sáng, tôi còn đang ngủ, thật là xấu hổ.
Diệp Tư Viễn ở bên cạnh cười rồi nói: “Nào, Tiểu Kết, tới xem máy tập mới của chúng ta đi.”
Nhà của chúng tôi ở tầng cao nhất, có một cái sân rất lớn, bình thường chỉ để vài giá treo quần áo, cảm giác thật khác lạ.
Các chú đưa hàng lắp ráp các máy tập, cái sân phơi quần áo bây giờ đã trở thành phòng tập thể dục.
Diệp Tư Viễn đứng bên cái máy tập chạy màu đỏ: “Cái này làm theo yêu cầu của anh, anh không có tay nên bảo họ làm cho cái giá dài hơn, có thể điều chỉnh góc độ, em muốn luyện tập thì đem cái giá ở trên bỏ ra là được ”
Tôi chưa bao giờ dùng các máy tập thể dục này bao giờ nên cảm thấy thật mới lạ, quay sang hỏi anh: “Em cũng có thể tập luyện sao?”
“Có thể chứ, hiện giờ ở đây, chạy bộ ở trường học cũng không tiện, anh lại thích vận động, nên muốn đặt máy tập chạy bộ ở nhà, như vậy mỗi ngày đều có thể rèn luyện. Em cũng có thể dùng máy chạy bộ, không chạy nooie thì đi bộ cũng được.”
“Thật tốt.” Tôi vỗ tay cười nói “Anh còn có máy tập yoga nữa, anh phải dạy em tập yoga đấy.”
“Anh tập được nhưng sợ tập cho em không được, thân thể anh tập luyện có hạn chế, chỉ tập chân và eo được thôi. Nếu em muốn tập thì mua đĩa về xem, có thể rèn luyện toàn thân, con gái tập yoga rất tốt.” Anh dịu dàng nhìn tôi nói.
Chú Tào vừa đi, tôi nhanh chân chạy đến bên cạnh máy chạy bộ, vừa vuốt máy vừa nói: “Nhanh nhanh nhanh, dạy em cách dùng nó.”
Diệp Tư Viễn đi đến bên cạnh: “Em ngốc quá, còn mang dép kìa, đi thay giày thể thao đi.”
“À, vâng.” Tôi chạy nhanh đi đổi giày thể thao.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
