Tôi lấy ô từ trong balo Diệp Tư Viễn ra, vừa lấy ra anh đã xoay người đi vào trong mưa.
“Diệp Tư Viễn!” Tôi gọi lại anh, vội vàng che ô chạy theo anh, nhưng anh không để ý tới tôi, cứ thế bước đi thật nhanh.
Tôi phải chạy mới có thể đuổi theo anh, giơ cao cánh tay đem ô che lên đầu của anh.
Anh lại né tránh, vừa đi vừa nói: “Em che đi, anh đã ướt, che cũng vô dụng.”
Tôi cầm ô có chút khó khăn bởi tay cầm rất ngắn. Nếu là bình thường, lúc tôi cùng Diệp Tư Viễn cùng nhau đi ở dưới mưa, tôi sẽ cầm một cái ô lớn, đủ che cho chúng tôi, nhưng cái ô này che không đủ.
“Anh làm sao thế?” Tôi gọi anh, vẫn đuổi theo anh, cố che ô cho anh.
Diệp Tư Viễn dừng lại, quay đầu lại nhìn tôi, nói: “Anh nói, em che một mình đi! Không cần phải để ý đến anh!”
“Em không nhặt!” Tôi cũng nói to.
“Anh bảo em nhặt lên!”
“Em không nhặt!”
“Nhặt lên mau!”
“Em không nhặt! Em không nhặt!”
Tôi nhìn vào mắt Diệp Tư Viễn, chúng tôi mặt đối mặt đứng ở dưới mưa trong màn đêm, cả hai đều ướt đẫm, cứng cổ trừng mắt nhau, giống hai con sư tử phát điên, rống to với nhau.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
