Edit & Beta: BTD
Sân cầu lông Q rất hiện đại, do một vài Hoa Kiều thành lập, thuộc sở hữu tư nhân, vì thế muốn chơi ở đây thì nhất định phải có thẻ hội viên, nên trong sân không chỉ có học viên của học viện, mà còn có một số vị khách khác.
Sàn, ánh sáng, thiết bị thông gió,… đều dựa theo tiêu chuẩn quốc tế để thiết lập và xây dựng, cho nên chơi cầu long ở đây thật sự rất thích.
Đèn đuốc sáng trưng, âm thanh cổ động, tiếng la hét, tiếng quất vợt vun vút, tiếng vỗ tay không ngừng,…vô cùng náo nhiệt.
Tôi bị cuốn hút, đánh rất hăng.
Tôi và Ứng Hạc Minh là một cặp, phối hợp di chuyển, phân bố cao thấp hợp lý, đánh cho đội của Lý Duy cùng Vương Giai Phân liên tục kêu khổ.
Lý Duy cũng mệt mỏi, lắc lắc đầu nói: “Thật là đánh không lại mấy người, nghỉ ngơi một chút đi, uống nước đã, đánh xong hôm nay, ngày mai thắt lưng, chân tay khẳng định nhấc lên không nổi.”
Mọi người đều đồng ý, chúng tôi ngừng đánh, đi ra ngoài uống nước nghỉ ngơi một chút.
Lý Duy cùng Vương Giai Phân đi đến quầy thức ăn mua ít quà vặt cùng nước uống, Ứng Hạc Minh ngồi ở bên cạnh tôi, hỏi: “Em đánh rất khá, trước kia từng tập luyện sao?”
Tôi lắc đầu trả lời: “Không có, nhưng tôi thường cùng em trai của tôi chơi, đánh nhiều thì lên tay thôi.” Trần Nặc là thành viên trong đội cầu lông của trường, trình độ khá tốt, bồi nó đánh ba, bốn năm nay, trình độ đương nhiên cũng khá hơn rồi.
“Nữ sinh như em bây giờ quả thật không nhiều lắm, đừng nói con gái, ngay cả thiếu niên bây giờ cũng thiếu rèn luyện, lười vận động, chạy vài bước liền rên mệt.”
Phản ứng đầu tiên trong lòng tôi là Diệp Tư Viễn nhà tôi không có nha, mỗi ngày anh đều chạy 8000 m! Tuy rằng kể từ khi khai giảng, bởi vì ở chung với tôi, anh chỉ mới chạy khoảng 5, 6 lần, nhưng tôi biết anh vẫn rất thích vận động.
Sau đó, tôi lại nghĩ sao mình lại nghĩ đến anh làm gì! Không có tiền đồ! Không có tiền đồ!
Tôi cười cười không nói gì, cầm lấy chai nước uống.
Lúc này, có hai người đi đến trước mặt chúng tôi.
Tôi ngẩng đầu vừa thấy Đường Duệ, bên cạnh còn có một cô gái xinh đẹp, dáng người mảnh mai, trong tay hai người đều cầm vợt cầu lông.
“Trần Kết? Trùng hợp thật, cũng đến đánh cầu sao?” Anh ta nhìn tôi, cười nói, ánh mắt khẽ liếc nhìn về phía Ứng Hạc Minh bên cạnh tôi. Cô gái đi bên cạnh nhìn tôi với ánh mắt đầy địch ý.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
