Edit & Beta: BTD
“Ok.”
Về đến nhà, anh tự thay quần áo cho mình xong rồi quay sang nói với tôi: “Tiểu Kết, bên dưới tủ quần áo của anh có một bộ đệm lót mắt cá chân và đùi, cả tất nữa, em giúp anh đi vào nhé.”
“Cái gì? Em không biết đâu đấy, anh phải chỉ em.” Mấy thứ này đến nghe tôi cũng chưa từng nghe qua.
Diệp Tư Viễn ngồi trên ghế sa lon lên tiếng đáp: “Không sao, có anh đây, đơn giản lắm, em cứ lấy ra đi.”
Tôi tìm được thứ anh bảo, cầm ra quỳ trước mặt anh, sau đó dưới sự chỉ dẫn của anh, tôi đeo hai miếng đệm lót vào trước, cuối cùng xỏ tất chân bao bên ngoài sau.
Tôi hỏi: “Những cái này có tác dụng gì?”
Anh cười khẽ: “Trang bị để tự bảo vệ mình, bọn Nhất Phong không cần đeo, nhưng anh khác bọn họ, anh sợ chân mình sẽ bị thương.”
Tôi ngẩng đầu hỏi: “Đá bóng dễ bị thương lắm ư?”
“Xác suất khá cao, cho nên anh phải luôn luôn phòng bị kỹ càng.”
“Vậy anh nhớ cẩn thận.”
“Em yên tâm. Đúng rồi, lát nữa đến sân bóng em còn phải đi giày giúp anh, dây giày buộc chặt vào chứ không nó sẽ dễ tuột ra.”
Tôi bật cười nhưng trong lòng lại thấy lo lắng. Tôi kéo tất lên cho anh rồi nói: “Xong rồi này, anh đứng lên xem nào.”
Anh lập tức đứng dậy nhảy nhảy vài cái, vừa đá đá chân vừa nói với tôi “Không tệ, anh thấy rất thoải mái. Cảm ơn em.”
Diệp Tư Viễn mặc chiếc áo màu đen viền đỏ và cái quần màu trắng, tất màu đen, đằng sau lưng áo in hình số 7, hình ảnh của anh lúc này vô cùng có sức sống, tôi bảo anh: “Cám ơn làm gì, chúng ta đi thôi, em mang cả nước cho anh nữa nhé.”
“Ừ, cho vào ba lô để anh đeo.”
Chúng tôi sóng đôi đi trên sân trường, đã hai tuần trôi qua kể từ khi bắt đầu học kỳ mới, bây giờ ở sân trường có rất nhiều đàn em năm nhất.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
