Lúc chúng tôi tỉnh dậy, trời đã sáng.
Tôi mở to mắt, trước mắt là khuôn mặt đẹp trai của Diệp Tư Viễn, nhịn không được liền nâng tay lên vuốt.
Cảm nhận được động tác của tôi, Diệp Tư Viễn cũng chậm rãi mở mắt, mắt anh còn có chút sưng, tôi nghĩ mình cũng vậy, anh nhìn tôi nói: “Tiểu Kết, chào buổi sáng.”
“Chào buổi sáng.” Tôi ôm cổ anh, hôn lên môi anh một cái, “Hôm nay em xin nghỉ một ngày, buổi chiều không đi siêu thị, chúng ta cuối tuần ở cùng nhau, được chứ?”
“Được.” Anh nhẹ nhàng nở nụ cười, lúm đồng tiền lại hiện lên, thật đáng yêu.
Diệp Tư Viễn mỉm cười thật sự là đẹp, tôi không bao giờ nữa muốn nhìn thấy khuôn mặt buồn bã như tối hôm qua của anh nữa.
Tôi rời giường đi rửa mặt, làm bữa sáng rồi trở lại phòng ngủ gọi Diệp Tư Viễn ăn cơm, phát hiện anh có chút không ổn ở trên giường.
Tôi cảm thấy có vấn đề, đi qua sờ lên trán anh, phát hiện anh phát sốt.
“Diệp Tư Viễn! Anh nóng quá!” Tôi hoảng, lại dùng mu bàn tay sờ má anh, xác định anh sinh bệnh, nhất định là bởi vì ngày hôm qua đi dưới mưa!
Anh mở to mắt nhìn tôi một chút, nói: “Không có việc gì, uống chút thuốc hạ sốt là tốt rồi.”
Tôi thở dài, giúp anh chỉnh lại chăn, nói: “Em đi nấu cháo, anh phải cố ăn một chút.”
“Được, nhưng anh có thể tự ăn.” Anh chắc là rất đói bụng, hai ngày nay không biết ăn được bao nhiêu.
Tôi nghĩ anh muốn xuống giường, vội giữ anh lại, nói: “Anh ở trên giường nằm nghỉ một chút đi, em đi nấu cháo, anh cũng đừng có gắng gượng, đang bệnh đấy, em đút anh ăn.”
Anh không tiếp tục cứng đầu, dịch người ngồi xuống, tựa lưng vào thành giường, tôi bưng cháo tới cùng một ít cải bẹ, ngồi ở bên cạnh anh, từng chút một đút anh ăn.
Diệp Tư Viễn nuốt thìa cháo cuối cùng, anh nói: “Đã lâu rồi anh không để cho người khác đút ăn, Tiểu Kết, em biết không, anh rất ghét người khác chăm sóc anh, nhất là đút anh ăn cơm.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
