【 Tư Viễn nói 】
Trước khi cô đi, nghiêng đầu sang chỗ khác, không mang theo một chút cảm xúc nói một câu: "Không biết, anh nhận lầm người rồi."
Tôi vẫn nhìn bóng lưng của cô, cô đón ánh trời chiều, đi rất thong dong.
Đây là lần đầu tiên từ khi trở về nước, tôi và cô đối mặt nhau, vào thời gian lúng túng như vậy, ở nơi khó xử như thế.
Bây giờ khuôn mặt cô càng lộ vẻ tinh xảo, nhưng dù có thế nào thì tôi cũng sẽ không để ý, cô nhìn tôi thì trong ánh mắt lộ ra phần đau thương kia.
Không biết ở trong mắt cô, có phải bây giờ tôi đã hoàn toàn xa lạ rồi không?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
