【 Ngôi thứ ba nói 】
"Diệp Tư Viễn!"
Người đàn ông có vóc người cao lớn đứng ở bên lan can núi, nghe được tiếng hô liền quay người lại, trên mặt vốn lạnh nhạt trong nháy mắt liền hiện lên nụ cười.
Cô gái cột tóc đuôi ngựa vui vẻ chạy về phía anh, lập tức nhào tới trên người anh, "Anh đi nhanh như vậy làm gì chứ!"
Cô gái ngây ngốc nhìn cử động của anh, cô cũng phủi áo khoác ngoài của người đàn ông, bọn họ ở núi Linh Đang, trước mới vừa chơi một cuộc nhảy Bungee, trên người hai người đều dính chút bụi đất.
Cô tỉ mỉ nhét hai ống tay áo trống không của người đàn ông vào trong túi quần áo, cũng sửa sang lại thoả đáng, lúc này mới ngẩng đầu lên mỉm cười với anh: "Đi thôi."
"Ừ." Người đàn ông cười một tiếng, sóng vai đi lên núi với cô.
Trần Kết không biết nhặt được một nhánh cành khô từ đâu, vừa đi vừa vung vẩy chơi ở trong tay. Vì leo núi, cô mặc áo bông vận động, quần dài vận động, tóc đuôi ngựa lắc lư ở sau đầu, bước đi nhẹ nhàng, có vẻ tâm tình rất tốt.
Diệp Tư Viễn đi thẳng ở sau lưng cô, anh nhìn bóng lưng của cô, cảm thấy lúc này cô giống như một đứa bé.
Chỉ là, Trần Kết vốn chính là một cô gái vui vẻ như vậy.
Đột nhiên cô xoay đầu lại, cười xấu xa một tiếng, đi hai ba bước thì trở về bên cạnh anh.
Cô chắp tay sau lưng đi ở bên cạnh anh, thân thể lúc ẩn lúc hiện, Diệp Tư Viễn cảm thấy kỳ quái, hỏi: "Thế nào?"
"Hắc hắc." Đột nhiên cô đưa tay trái đến trước mặt anh, tiếp liền cười đến đôi mắt đều cong lên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
