【 Thẩm Tri nói 】
Tôi cũng không biết, ngày hôm đó là sinh nhật Tư Viễn.
Biết anh đã rất nhiều năm, tôi chưa từng thấy qua sinh nhật của anh. Cho dù là cùng ăn bữa cơm với cha mẹ anh, em trai anh, cũng không có nghe bọn họ nói đến.
Tôi vốn cho là người nhà bọn họ không quá để ý điều này, nhưng sinh nhật Tư Viêm tròn 14 tuổi thì Tư Viễn gọi tôi cùng nhau đi ăn cơm, tôi mới phát hiện nhà bọn họ tổ chức sinh nhật cho Tư Viêm, bánh ngọt, quà tặng, Par¬ty. . . không khác gì với mọi người.
Tôi lặng lẽ nhìn Tư Viễn, anh đang ngồi ở bên cạnh dì Trang, nhỏ giọng nói chuyện với bà, trên mặt cũng không có vẻ đặc biệt gì.
Bạn bè Tư Viêm tới rất nhiều, nam nam nữ nữ, đều là đứa bé trẻ tuổi, màu da gì cũng có, có mấy cô gái nhỏ chú ý tới khác biệt của Tư Viễn. Lá gan họ cũng lớn, kéo Tư Viêm qua, nói thằng bé giới thiệu.
Anh vẫn không trả lời, tôi cảm thấy không khí này rất lúng túng, liền ha ha vài tiếng, muốn chuyển đề tài.
Đột nhiên anh mở miệng, giọng nói rất nhạt: "Một mình, không có gì hay để tổ chức."
Tôi rất kỳ quái: "Tại sao là một mình chứ? Người trong nhà của anh đều ở đây, không phải tôi cũng ở đây sao."
Anh quay đầu nhìn tôi một cái, ánh mắt cô đơn, chỉ là trong nháy mắt, anh lại nở nụ cười: "Sinh nhật lần tới tôi gọi chú cùng nhau uống rượu."
"Được." Tôi nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


