【 Tư Viễn nói 】
Lúc tôi nhìn thấy cô, cô đang lái xe chạy bằng điện ra khỏi chung cư.
Cô đeo một kính mát lớn, trên cánh tay khoác áo chống nắng, một cái túi lớn đặt ở trong giỏ xe, móc quai túi xách ở trên tay vịn của xe, sau cùng lại giữ ở trong tay cô.
Cô mặc một áo sơ mi màu vàng nhạt, quần lửng cao bồi màu lam nhạt, trên chân mang một đôi giày xăng-̣đan màu đen. Chen chúc trên xe chạy bằng điện. Ở bên trong xe đạp, một người nho nhỏ không có chút thu hút, nhưng mà tôi lại có thể dễ dàng nhận ra cô. Cô mua đồ ăn sáng ở một tiệm trước cửa chung cư, hình như cô rất ưa thích mua đồ ăn sáng ở nơi đó. Người vẫn cưỡi trên xe chạy bằng điện, đưa cho tiền cho ông chủ, cầm lấy hai bánh bao, một túi sữa đậu nành, cô nhét bánh bao vào trong giỏ xe, dùng răng cắn rách bao sữa đậu nành, cắm ống hút vào, vừa cởi xe vừa hút sữa đậu nành, liền lảo đảo lái đi xa.
Tôi ngồi ở trong xe nhìn cô, trong lòng than thở, cô vẫn nóng lòng như vậy, một lát nữa rồi uống sữa đậu nành không được sao? Chẳng lẽ cô không biết, lái xe một tay như vậy sẽ rất nguy hiểm ư? Chẳng may té ngã thì làm thế nào?
Mãi cho đến khi không nhìn thấy bóng dáng của cô, tôi mới nói với tài xế Trữ: "Lái xe thôi."
Kể từ khi A. R. bắt đầu chuẩn bị tiến quân vào trong nước, tôi đã trở về nước mấy lần.
Mỗi lần trở về nước, tôi đều sẽ đi nhìn cô mấy lần, cách thật xa, len lén nhìn.
Tôi không dám gặp mặt cô, mặc dù lúc ban đầu mở kế hoạch chi nhánh A. R. ở trong nước thì tôi đã từng nghĩ tới làm chút việc gì đó, nhưng cho đến khi tôi nhìn thấy cô, tôi mới phát hiện, tôi vẫn không muốn đi quấy rầy cuộc sống của cô.
Hiện tại cô sống rất tốt, khỏe mạnh, vui vẻ, tích cực, không buồn không lo. Mỗi lần thấy cô, đều sẽ phát hiện nụ cười trên mặt cô, đây chính là điều tôi muốn nhìn thấy, rời khỏi tôi, cô trôi qua rất tốt, sau đó quen biết một người đàn ông tốt, cuộc sống trở nên hạnh phúc.
Nếu như người đàn ông kia cô phụ cô, tôi sẽ không tha thứ cho hắn.
Bởi vì Trần Kết là cô gái tốt đẹp nhất trên thế giới này, cô đáng giá có một phần tình cảm tốt đẹp nhất. Mà tôi, lại không có tư cách cho.
Đi tới công ty, Thẩm Tri đã chờ tôi ở đó, anh ta nói với tôi đã chuẩn bị sẵn hành lý, chúng tôi lập tức lên đường đi công tác ở một thành phố cách đây 400 cây số.
Kế hoạch khai mạc chi nhánh A. R. ở thành phố H vào lúc quốc khánh, cùng lúc đó, chúng tôi còn phải làm điều tra nghiên cứu thị trường rất nhiều thành phố trong nước, cùng một chút hàng hóa bán ra, gặp mặt nói chuyện thương trường, tranh thủ mở ra thị trường cả nước.
A. R. là tâm huyết của tập thể và tôi, mặc dù nó còn rất mới, nhưng nó là nhãn hiệu của tôi, tôi muốn cố gắng tối đa hết mình đưa nó phát triển lớn mạnh.
Có lẽ tôi chỉ muốn chứng minh, chứng minh cho những người đã từng nghi ngờ nhìn tôi. Mặc dù tôi không có hai cánh tay, nhưng tôi cũng có thể làm tốt chuyện này.
Trần Kết từng nói, thứ trong đầu của tôi, chỉ có tôi mới có thể làm được.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)