Nước nóng và khăn tay đã được chuẩn bị sẵn từ trước. Thư Lan vắt khô khăn, cẩn thận lau sạch sẽ cho đứa bé, sau đó đặt con lên chăn rồi mới quay sang dọn dẹp bản thân.
Chiếc ga giường cũ đã bẩn đến mức không thể dùng được nữa, Thư Lan dứt khoát vo tròn lại vứt đi. Trong số vật tư cô kiếm được từ thành phố có ga mới để thay.
Chẳng biết sức lực từ đâu mà ra, hệt như hồi quang phản chiếu, cô tự tay làm xong tất thảy mọi việc. Sau khi trải xong chăn đệm liền ngã vật xuống, mệt đến mức một ngón tay cũng chẳng nhấc lên nổi, vậy mà cô vẫn cố gắng mở to mắt để ngắm nhìn đứa trẻ sơ sinh vừa mới chào đời.
Hơi thở của đứa bé rất đỗi nhẹ nhàng, chiếc bụng nhỏ xíu phập phồng lên xuống là minh chứng cho một sinh mệnh đang tồn tại.
Thư Lan cẩn thận đặt đứa bé vào trong chăn, nằm sát cạnh bụng mình, cảm thấy vô cùng an tâm và mãn nguyện.
Cô dùng giọng thì thầm nho nhỏ nói với con: "Cảm ơn con vì đã sống sót. Mẹ yêu con."
Giây tiếp theo, cơn mệt mỏi đã kéo tuột Thư Lan vào giấc mộng. Chẳng biết ngủ được bao lâu, cô lại mơ màng nghe thấy tiếng trẻ con khóc. Gần như chỉ trong một giây, cô đã choàng mở mắt, não bộ còn chưa kịp phản ứng nhưng trong lòng đã vội căng thẳng.
"Cục cưng!"
Cô vừa lên tiếng, đứa bé liền nín bặt. Đôi mắt đen láy mở to nhìn cô chằm chằm, cái miệng chúm chím như miệng cá chép lúc mở lúc khép.
Như có thần giao cách cảm, Thư Lan lập tức hiểu ra là con đang đói.
Ánh mắt cô trở nên dịu dàng, thở phào nhẹ nhõm: "Mẹ quên mất, con còn chưa được ăn gì mà."
Cô ngồi dậy, bụng của chính cô cũng bắt đầu réo ùng ục. Thế là cô một tay bế con, cho con bú bữa đầu tiên trong đời, tay kia rót nước nóng từ phích ra, pha món yến mạch mà ngày thường cô chẳng nỡ ăn.
Sinh con quá đỗi vất vả, Thư Lan phải tự thưởng cho mình một bữa xa xỉ.
Cô uống một lúc hẳn hai gói yến mạch!
Tháng đầu tiên sau sinh, Thư Lan phát hiện mình liên tục ra máu. Cô sợ chết khiếp, tưởng rằng mình sắp mất máu quá nhiều mà chết. Trong nỗi nơm nớp lo sợ, cô đã ăn sạch phần lớn số lương thực dự trữ, thời gian cô khóc lóc còn nhiều hơn cả em bé.
"Cục cưng... con mới ra đời được có chút xíu mà mẹ đã sắp chết rồi, sau này con biết sống sao đây?"
"Con ngoan quá, con thực sự rất ngoan." Thư Lan sụt sịt mũi, cảm thấy được an ủi phần nào: "Không sao, không sao, mẹ không khóc nữa, con mau ăn đi, mau ăn chóng lớn nhé."
Có con, Thư Lan cuối cùng cũng có người để bầu bạn trò chuyện, dù đứa trẻ của cô còn chưa biết nói, phần lớn thời gian đều là cô tự lảm nhảm một mình.
"Cục cưng à, từ giờ con tên là Thư Mao Mao. Ở quê mẹ, Mao Mao là cách gọi chung cho trẻ con. Hồi mẹ học cấp ba, bà nội thường mang đồ ăn vặt đến trường cho mẹ, cứ luôn miệng gọi mẹ là 'Mao Mao, Mao Mao'. Đám bạn học liền lấy cái tên đó làm biệt danh trêu chọc mẹ. Mẹ còn nổi cáu với bà, cấm bà không được gọi như thế nữa."
Đó là điều khiến Thư Lan hối hận nhất trong đời. Sau khi bà nội qua đời, chẳng còn ai gọi cô là "Mao Mao" bằng cái giọng đầy cưng chiều như thế nữa.
Cô dịu dàng nói với Thư Mao Mao: "Sau này nếu con muốn đổi tên, mẹ sẽ đổi cho con. Nhưng mặc kệ con có lớn đến chừng nào, trong mắt mẹ, con vẫn luôn là một đứa trẻ."
Tuy đứa bé còn rất nhỏ, cái miệng cũng xíu xiu, chưa mọc cái răng nào, nhưng sức lực lại lớn một cách khó hiểu, đôi khi bú mẹ mạnh quá khiến cô phát đau.
Lúc đầu Thư Lan còn cắn răng chịu đựng, nhưng về sau, khi thằng bé bắt đầu mọc răng và làm xước da mẹ, Thư Lan đau điếng người phải xuýt xoa, giả vờ giận dỗi: "Thư Mao Mao! Con nhẹ chút thôi!"
Đứa trẻ sơ sinh ấy vậy mà lại nhận ra vẻ không thoải mái từ cái nhíu mày của mẹ, quả thực đã bú nhẹ nhàng hơn.
Thư Lan có cảm giác, cậu con trai Thư Mao Mao của cô dường như có thể hiểu được những lời cô nói ngay từ khi mới lọt lòng.
Thằng bé hầu như chẳng bao giờ khóc lóc ỉ ôi, chỉ cất tiếng gào khan hai tiếng khi cần ăn hoặc lỡ đi vệ sinh ra quần. Không hề rớt lấy một giọt nước mắt, chỉ gào lên để nhắc nhở Thư Lan rằng con cần được chăm sóc.
Hơn nữa, mỗi ngày trôi qua thằng bé đều giữ vẻ mặt rất điềm tĩnh, gương mặt nhỏ nhắn lúc nào cũng nghiêm nghị không chút biểu cảm, ít khi khóc mà cũng chẳng mấy khi cười.
Cô không biết rằng những việc từ lật mình đến tập bò của trẻ nhỏ đều cần người lớn phải hướng dẫn. Thế nhưng Thư Mao Mao hễ không thấy mẹ là tự biết lật người tìm kiếm. Thỉnh thoảng được mẹ đặt lên đầu gối, thằng bé còn duỗi hai cái chân bé xíu đung đưa, chập chững tập đứng. Nhờ vậy, Thư Lan chẳng hề được nếm trải nỗi vất vả lo toan như người ta thường nói khi nuôi một đứa trẻ.
Có lẽ vì tình mẫu tử làm mù quáng đôi mắt, Thư Lan luôn một mực cho rằng cậu con trai Thư Mao Mao của mình đáng yêu hơn tất thảy những đứa trẻ khác trên thế giới này: trắng trẻo, bụ bẫm, trên người lúc nào cũng thơm ngào ngạt mùi sữa. Cô muốn được ôm con mãi không thôi, nhưng chỉ bế một lúc là tay đã mỏi nhừ.
Thế nhưng rõ ràng Thư Mao Mao đâu có nặng nề gì. Nhớ lúc trước, cô cũng thuộc hàng "nữ lực sĩ", bao gạo hai mươi cân cứ thế vác lên vai đi một mạch chẳng hề hấn gì cơ mà.
Một lần nọ sau cơn mưa, Thư Lan định xách xô nước đầy ụ vào dưới mái hiên, lấy hết sức bình sinh xách mãi mà xô nước chẳng chịu nhúc nhích. Chẻ một thanh củi dùng hết sức lực cũng chẳng thể chẻ đôi, mãi đến khi con chuột chạy tọt qua chân rồi cô mới kịp vung dao chém xuống.
Lúc này, Thư Lan mới nhận ra sự thật phũ phàng.
Cô đã trở thành một kẻ chân yếu tay mềm thực sự, vai không thể gánh, tay không thể xách.
Hết cách rồi, yếu ớt thì yếu ớt, sống thì vẫn phải tiếp tục sống thôi. Đống xô nước ấy đành để ngoài sân, Thư Lan lấy đủ loại ván gỗ đậy lên trên. Củi thì nhét nguyên cả khúc gỗ to tướng vào bếp lò cho nó tự cháy thành tro. Đám chuột chạy nhảy lung tung thì cứ coi như không thấy, đằng nào thì chẳng bao lâu nữa chúng cũng sẽ tuyệt chủng thôi mà.
Rau cỏ trồng dưới đất ít nhiều cũng mọc lên được kha khá, có cà chua, ớt, cà tím, khoai tây và vài loại rau ăn lá khác.
Nhưng những loại lương thực chính như mì sợi, bánh quy... nhiều nhất chỉ còn đủ cầm cự thêm hai tháng nữa. Trước lúc đó, Thư Lan buộc phải vào thành phố một chuyến.
Cô tìm thấy một chiếc balo cũ kỹ, đặt Thư Mao Mao vào trong sao cho phần đầu lộ ra ngoài, đeo lên lưng, rồi dùng mấy dải vải cắt từ ga giường cũ quấn thêm hai vòng để cố định, phòng ngừa thằng bé bị rơi ra từ hai bên.
"Cục cưng Mao Mao, mẹ đi kiếm đồ ăn đây, con không được cựa quậy đâu đấy nhé."
Nói thật, Thư Lan vẫn có chút sợ đụng phải tang thi. Nhưng cô vốn là người bạo gan, lại thích đánh cược. So với việc ngồi nhà ăn lạm vào vốn chờ chết đói, cô thà mạo hiểm ra ngoài thử vận may còn hơn.
Lối ra vào đã bị chính tay cô bịt kín, phải mất kha khá thời gian chuẩn bị mới dọn xong được một con đường mới.
Thư Lan lại lóc cóc đạp chiếc xe ba gác cũ kỹ đi thu mua phế liệu, trên lưng cõng theo đứa trẻ. Đạp được nửa đường thì chân tay mỏi nhừ, cô đành phải dừng lại nghỉ ngơi một lúc.
Haizz, trước kia mình có thể đạp xe vun vút một mạch không nghỉ cơ mà.
Khi tiến vào Từ An, Thư Lan cố ý tránh xa những khu vực đã từng lùng sục trước đó, quyết định tìm kiếm ở những nơi chưa từng đặt chân tới.
Từ An vẫn là một thành phố chết chóc như xưa. Trên đường phố la liệt những xác chết, ruồi nhặng bâu đầy, chẳng dám nhìn lâu thêm một giây nào.
Cô thầm nghĩ, không biết virus này có lây nhiễm sang côn trùng hay không? Giả sử loài người thực sự tuyệt chủng, chẳng biết sinh vật nào sẽ trở thành bá chủ thế hệ tiếp theo của hành tinh Xanh đây.
Cô loanh quanh trên phố rất lâu. Các siêu thị hay cửa hàng đều đã bị người ta cạy cửa đập kính, bên trong chỉ còn lèo tèo vài món đồ chẳng đáng giá. Phải mò vào tận các khu chung cư mới có chút thu hoạch.
Dẫu rằng bước vào những ngôi nhà đang mở toang cửa kia có thể bắt gặp xác chết ngổn ngang, nhưng may mắn là vẫn còn sót lại chút thực phẩm chưa bị ai phát hiện. Gạo đã mở túi thì ẩm mốc cả rồi, nhưng những túi gạo hút chân không thì vẫn ăn tốt. Ngoài ra còn có bột mì, các loại hạt họ đậu, đường và muối, tất cả đều là những thứ có thể bảo quản được lâu.
Thư Lan còn moi được khá nhiều quần áo trẻ em, định bụng mang về để dành cho Thư Mao Mao mặc khi lớn lên.
Ngoài lương thực và quần áo, cô cũng nhặt nhạnh thêm một ít nhu yếu phẩm như kem đánh răng, bàn chải, khăn mặt, xà phòng, giấy ăn...
Đến khi thùng xe ba gác không còn chỗ nhét thêm đồ nữa, Thư Lan đành bấm bụng tiếc rẻ.
Tại sao cô lại không có dị năng không gian chứ? Chẳng những chứa được nhiều đồ mà còn không phải è cổ đạp xe vất vả thế này.
Thôi thì, ít nhất chuyến đi thành phố lần này không đụng độ phải con tang thi lang thang nào, như thế là cô đã hài lòng lắm rồi.
Thư Lan đạp xe trở về theo đường cũ. Đang đi được nửa đường, Thư Mao Mao vốn dĩ vẫn luôn im ắng trong balo trên lưng bỗng nhiên ê a kêu lên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)