Trước khi ra khỏi nhà, Thư Lan đã cho con bú. Thấy con cựa quậy, cô tưởng thằng bé đi vệ sinh nên ngó nghiêng xung quanh. Xác nhận an toàn rồi, cô mới tháo balo xuống, bế con ra kiểm tra tã, nhưng lại thấy sạch sẽ khô ráo.
Cô rất đỗi nghi hoặc: "Thư Mao Mao, con lại đói rồi à?"
Thư Mao Mao vẫn chưa biết nói. Thằng bé đã phổng phao hơn một chút, không còn là một con khỉ con đỏ hỏn trụi lủi nữa. Đôi mắt thằng bé vừa đen vừa sáng, hai má phúng phính, nhéo vào mềm mại đàn hồi như hai miếng bánh pudding vị sữa. Lúc Thư Lan đung đưa dỗ dành, thằng bé cứ quay đầu chằm chằm nhìn về một hướng.
Thư Lan nhìn theo tầm mắt của con. Dưới ánh sáng thanh thiên bạch nhật, tia nắng chói chang rọi thẳng vào mắt khiến cô hoa mắt chóng mặt.
Cô vội cúi đầu xuống cho dịu mắt, đặt đứa trẻ đã trở nên ngoan ngoãn trở lại vào trong balo: "Ở đây không an toàn, chúng ta phải mau chóng quay về thôi."
Chắc Thư Mao Mao chỉ đơn thuần là muốn phát ra âm thanh ê a mà thôi, trẻ con mà.
Thư Mao Mao thu ánh nhìn lại, ngoan ngoãn úp mặt trên lưng Thư Lan, để mặc mẹ cột chặt mình lại.
Trên đường về, Thư Lan phát hiện có vài cái xác còn mới hơn những nơi khác, mức độ "tươi mới" cũng khác nhau, có cái trông như mới chết được vài ngày.
Cô lập tức liên tưởng đến những siêu thị bị khuân vác trống rỗng trên đường đi. Xem ra dù là thành phố chết, vẫn sẽ có tang thi và những kẻ chạy trốn đi ngang qua nơi này.
Thư Lan uống một ngụm nước suối, lại tiếp tục hì hục đạp xe chạy về căn cứ bí mật của mình.
Có lẽ sẽ có một ngày cô không sống nổi nữa, phải trốn đi nơi khác, tìm kiếm sự giúp đỡ từ đội ngũ lớn của nhân loại, nhưng không phải là lúc này.
Về đến nơi, Thư Lan định cho Thư Mao Mao bú thì phát hiện thằng bé đã ngủ thiếp đi từ lúc nào. Hàng lông mi dài rủ xuống mí mắt dưới, trông thật yên bình và đẹp đẽ.
Cô mỉm cười, đặt con xuống giường, ra ngoài ngụy trang lại lối vào bãi rác, khôi phục các cạm bẫy, sau đó rửa tay rửa mặt, ăn vội chút đồ. Cô đổ số ngũ cốc nhặt được vào chậu ngâm với nước, định sáng mai dậy sẽ tìm củi nhóm bếp nấu cháo, cuối cùng mới leo lên giường ôm con đi ngủ.
Nhân lúc Từ An vẫn còn coi là an toàn, Thư Lan lại vào thành phố thêm rất nhiều chuyến, cho đến khi nhét đầy lại cái kho lúc trước mới chịu dừng tay. Nữ thần may mắn vẫn luôn mỉm cười với cô, không có chuyến nào cô đụng độ với tang thi.
Cứ như vậy, cô dùng núi rác làm pháo đài, dựa vào mớ rau cỏ may mắn nảy mầm và những vật tư còn sót lại của cả thành phố, sống sót qua ngày này tháng nọ.
Thư Mao Mao lớn rất nhanh. Khoảng sáu tháng tuổi, thằng bé đã mở miệng thốt ra âm thanh có ý nghĩa đầu tiên trong đời: "Mẹ..."
Thư Lan đang mải nghiên cứu xem làm thế nào để may cho con đôi giày nhỏ, còn tưởng mình bị ảo giác, ngoái đầu lại nhìn: "Cục cưng?"
Thư Mao Mao phát âm vô cùng rõ ràng đáp lại: "Mẹ."
Thư Lan chớp chớp mắt, niềm vui sướng vỡ òa trên từng nét mặt: "Đúng rồi, đúng rồi, gọi lại lần nữa mẹ nghe nào."
Chưa đầy một tuổi, Thư Mao Mao đã có thể giao tiếp đơn giản với Thư Lan. Cô bắt con gọi mình là "Mami", vì nghe như vậy có vẻ nũng nịu, ngọt ngào hơn.
Hết cách rồi, ngày nào cục cưng của cô cũng trưng ra bộ mặt nghiêm túc, giống y chang một ông cụ non lạnh lùng. Nếu thằng bé mà cứ quy củ gọi là "Mẹ" nữa, thì lại càng chẳng có chút cảm giác của trẻ con gì cả.
Mỗi lần thằng bé cất tiếng gọi "Mami", Thư Lan lại ép giọng cho thật yểu điệu để đáp lời: "Chuyện gì thế cục cưng ngoan~"
"Bên ngoài có người."
Thư Lan lập tức tắt ngay chế độ õng ẹo, cảnh giác nhìn ra ngọn núi rác, vểnh tai nghe ngóng thật kỹ, nhưng chẳng thu được âm thanh nào.
Lát sau, Thư Mao Mao lại lên tiếng: "Đi rồi."
Thư Lan nghi ngờ cục cưng bé xíu này đang trêu mình, nhưng lại chẳng có bằng chứng.
Rảnh rỗi sinh nông nổi, cô lấy vỏ lon ra dạy con đếm số: "Một, hai, ba, bốn..."
Học được cách đếm rồi, những "trò đùa" của Thư Mao Mao cũng trở nên rành rọt hơn: "Mami, có năm người."
Thư Lan giải thích cho con: "Con và mẹ, một, hai, là hai người, không phải năm người."
Thư Mao Mao đang ngồi trên chiếc sô pha xếp bằng bìa các tông, trên người mặc bộ quần áo rộng thùng thình, cổ áo tuột xuống tận khuỷu tay, để lộ bờ vai trắng trẻo bụ bẫm cùng nửa khuôn ngực. Thằng bé đưa tay chỉ ra hướng núi rác, dùng cái bộ dạng buồn cười nhất để thông báo với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: "Bên ngoài có năm người."
Thư Lan ngoái đầu nhìn một cái, rồi lại nhìn Thư Mao Mao, như thể vừa đốn ngộ ra điều gì, hai mắt sáng rực lên: "Cục cưng, nói cho Mami nghe, sao con biết bên ngoài có năm người?"
Thư Mao Mao trả lời cực kỳ chắc nịch: "Con nghe thấy có một, hai, ba, bốn, năm người, còn có tiếng ầm ầm ầm..."
Ầm ầm ầm?
Nghe giống như tiếng xe ô tô.
"Cục cưng! Cục cưng của mẹ!" Thư Lan lao tới ôm chầm lấy thằng bé, lắc lư không ngừng, gương mặt mừng rỡ nở hoa: "Vậy mà con lại có Thuận phong nhĩ!"
Dị năng! Loại dị năng mà cô hằng mơ ước! Lão khỉ già họ Triệu kia thực sự không hề lừa người!
Em bé mới một tuổi rưỡi bình tĩnh đáp lời: "Mami, con không phải Thuận phong nhĩ, con là Thư Mao Mao."
Thằng bé không chỉ nghe ra có năm người đang lái xe ngang qua, mà còn có thể lặp lại nguyên văn những gì họ nói.
"Cái chốn này nghèo rớt mồng tơi, đến cái nịt cũng chẳng còn, ngay cả tang thi cũng không thèm bén mảng tới."
"Về báo cáo với lão đại đi, trung tâm thương mại với siêu thị ở Từ An đã bị người ta vơ vét sạch bách rồi, đừng phí xăng với nhân lực kéo đội tới đây nữa."
Thư Lan lầm bầm: "Rõ ràng là vẫn còn nhiều lắm, do bọn họ không biết đường tìm mà thôi."
Cũng may mà mấy người sống sót khác không biết đường lục lọi tìm kiếm, Thư Lan mới có thể tiếp tục nhặt nhạnh được đồ mót rớt lại.
Vẫn liên tục có người đi ngang qua Từ An, đa số là người sống. Nghe lỏm qua những cuộc trò chuyện của họ, có vẻ như những năm gần đây, nhân loại đã phần nào chiếm được thế thượng phong trong cuộc chiến chống lại tang thi. Tất cả những người sống sót đã đoàn kết lại, đang thành lập các đội đi khắp nơi tìm kiếm vật tư để tái thiết lập quê hương. Nhưng một nơi như Từ An, vừa chẳng có tang thi lại vừa chẳng có vật tư, những người tới thăm dò cũng ngày một ít đi.
Khi Thư Mao Mao khoảng bốn tuổi, Thư Lan đã không thể tìm thêm được bất cứ loại thức ăn nào chưa quá hạn hay biến chất ở Từ An nữa. Đám rau trồng dưới đất nảy được vài lứa rồi cũng thi nhau chết khô, cô lại chẳng biết cách lấy hạt giống, đến cuối cùng ngay cả rau xanh cũng không còn mà ăn.
Thư Lan thở dài: "Tất cả các loại thịt đều không ăn được đâu, ăn vào sẽ bị biến thành tang thi đấy. À không, cũng không hẳn là tất cả."
Những loại thịt chưa bị lây nhiễm virus thì vẫn ăn được, chỉ có điều, cực phẩm tốt nhường ấy thì chẳng tới lượt cô được nếm.
Khoanh tay chờ chết xưa nay không phải phong cách của Thư Lan. Vào một buổi sáng mùa xuân mây tạnh gió hòa, nhiệt độ có hơi tăng cao, cô cõng trên lưng gói mì sợi cùng hũ mật ong cuối cùng còn sót lại, thêm ba chai nước mưa đã đun sôi để nguội, nhét theo con dao gọt hoa quả, rồi dắt tay cậu con trai Thư Mao Mao yêu quý, đẩy chiếc xe đạp công cộng dùng chung hồi mới tới rời khỏi bãi phế liệu.
Thư Lan quay lại nhìn căn cứ bí mật đã cưu mang mình suốt gần năm năm qua lần cuối. Nói lưu luyến thì cũng không hẳn là quá lưu luyến, chỉ là cô vô cùng biết ơn vì nơi này đã che chở cho cô được bình an sinh con dưỡng cái.
Ngoảnh đầu lại, cậu nhóc Thư Mao Mao bốn tuổi đang cố vươn cái chân ngắn củn lết lên yên sau. Khổ nỗi, đỉnh đầu thằng bé mới chỉ cao vừa tới gác ba ga xe, mặc kệ có cố kiễng cái chân ngắn củn đến mức nào đi nữa cũng chẳng thể trèo lên nổi. Nhìn bóng lưng thằng bé lúc này thấy vừa nỗ lực lại vừa chua xót.
Thư Lan không nhịn được cười, khom lưng đỡ đẩy thằng bé một cái, giúp con bò lên yên sau xe đạp: "Cục cưng, bám chặt áo Mami nhé, đừng để bị ngã đấy."
Thư Mao Mao vươn hai bàn tay nhỏ xíu níu chặt lấy vạt áo hai bên hông cô: "Con nắm chắc rồi."
Vừa mới đạp xe ra đến đường nhựa, Thư Lan đã nghe thấy giọng nói đầy rầu rĩ của con trai truyền tới từ phía sau:
"Mami, tại sao con lại bé xíu thế này, mà mẹ lại to thế?"
Thư Lan cũng đã phát hiện ra điều này. Chắc có lẽ do suy dinh dưỡng nên Thư Mao Mao có vẻ thấp hơn một chút so với những đứa trẻ bốn tuổi mà cô từng thấy trước đây.
"Là vì con được ăn quá ít đồ ngon đấy. Hồi trước mẹ ăn được thật nhiều, thật nhiều đồ bổ dưỡng nên mới lớn được như thế này."
Thư Lan kiên định nhìn thẳng về phía trước: "Mami nhất định sẽ tìm được đồ ăn ngon, để Thư Mao Mao của mẹ cao lớn phổng phao."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



