Trước đây, Thư Lan luôn tự nhốt mình trong bãi phế liệu, chẳng hề hay biết thỉnh thoảng vẫn có người sống sót đi ngang qua quốc lộ. Thế nhưng Thư Mao Mao lại nghe thấy được.
Lão khỉ già từng nói dị năng có thể di truyền. Ví dụ như Thư Mao Mao bẩm sinh đã sở hữu thính giác siêu phàm, có lẽ cũng chính là vì gã đàn ông kia có năng lực này.
Thư Lan hỏi Thư Mao Mao xem thằng bé còn có dị năng nào khác không, tỷ như hô mưa gọi gió, điều khiển sấm sét, điều khiển kim loại, hay tàng hình dịch chuyển tức thời gì đó.
Thư Mao Mao yên lặng lắng nghe mẹ liệt kê ra cả rổ những loại dị năng từng được nghe kể, cuối cùng mới điềm tĩnh đáp: "Con nghe không hiểu, Mami ạ."
Ok ok, con trai cô vốn chỉ là một đứa trẻ bốn tuổi đến hai chữ "dị năng" còn chẳng biết viết, nghe không hiểu cũng là chuyện bình thường.
Cho nên Thư Lan cũng chẳng rõ liệu Thư Mao Mao có thừa hưởng thêm dị năng nào khác của người đàn ông kia hay không, nhưng chỉ với đôi tai "Thuận phong nhĩ" này thôi cũng đã quá đủ dùng rồi. Tỷ như nó có thể giúp cô xác định được một chiếc xe chở bốn người vừa tiến vào Từ An cách đây năm phút.
Cứ thử nhờ nhóm người sống sót kia giúp đỡ xem sao, biết đâu nhờ cái danh dị năng giả lại xin xỏ được chút thức ăn.
Cô thong thả nương theo hướng tay Thư Mao Mao chỉ đạp xe bám theo nhóm người nọ, "vô tình" phát hiện ra chiếc xe của họ. Cô nhấn chuông xe đạp kính coong mấy tiếng để thu hút sự chú ý của đối phương, mở lời: "Xin hỏi, các anh có cần thêm một đồng đội có dị năng không?"
Gã đàn ông ngồi ghế lái ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy cảnh giác nhìn người phụ nữ đang đứng ở đầu phố. Sau khi săm soi cô từ đầu đến chân, gã lại ngó nghiêng xung quanh một lượt rồi mới cúi đầu, thì thầm vào máy bộ đàm chứ không thèm đáp lại Thư Lan.
Thư Lan nghiêng người, dùng âm lượng chỉ đủ để hai mẹ con nghe thấy hỏi nhỏ: "Cục cưng, hắn đang nói gì thế?"
Thư Mao Mao lặp lại rõ ràng từng chữ những gì mình nghe được: "Người anh em, không tìm thấy đồ thì mau ra đây đi, tự nhiên vớ bở này, có một nữ dị năng giả đi lạc, lại còn là một con nhóc xinh xắn nữa chứ."
Thằng bé dừng lại một chút, tiếp tục tường thuật: "Yo, lúc nãy nhìn không ra, hóa ra còn dẫn theo một đứa nhóc tỳ nữa."
Thư Lan lập tức đạp chân chống, không chút do dự quay xe bỏ đi.
Trong lời nói của gã đàn ông chứa đầy ác ý khiến người ta khó chịu. Vốn đã nếm trải đủ thói đời hiểm ác, Thư Lan nhận ra ngay màn chào hỏi này sai quá sai rồi, tốt nhất là nên chuồn càng sớm càng tốt.
Rất nhanh sau đó, tiếng động cơ ô tô khởi động gầm rú vang lên sau lưng. Gã đàn ông lái xe đuổi theo, đi song song với cô, còn có tâm trạng lên tiếng trêu ghẹo: "Người đẹp à, mới trò chuyện được vài câu, cô chạy đi đâu thế?"
Thư Lan định quẹo cua lên vỉa hè để cắt đuôi gã, nhưng chiếc xe đạp đột nhiên bị tông trúng, chao đảo chúi mạnh về phía trước. Cô vội vàng chống chân xuống đất để lấy lại thăng bằng. Xương sườn đập mạnh vào tay lái khiến cô đau đến mức phải hít hà một hơi khí lạnh.
Cúi đầu nhìn xuống, trên mặt đường nhựa bằng phẳng bỗng dưng lồi lên một ụ đất. Đó chính là thủ phạm khiến cô suýt ngã nhào.
Lúc Thư Lan ngẩng đầu lên, nét mặt đã hoàn toàn thay đổi. Cô nhoẻn miệng cười ngọt ngào: "Thì ra đại ca là dị năng giả hệ Thổ, lợi hại quá đi mất."
Gã đàn ông phanh xe lại, khuỷu tay gác lên cửa sổ: "Cô là dị năng gì? Thằng đàn ông của cô đâu rồi?"
Thư Lan ra chiều thở dài sườn sượt: "Chỉ là Thuận phong nhĩ bình thường thôi. Chồng tôi chết lâu rồi, đành phải dẫn theo đứa nhỏ đi khắp nơi tìm chỗ dựa. Nghe thấy bên các anh đông người, tôi có hơi sợ. Đại ca tài giỏi như vậy, chắc sẽ không đi cướp chút đồ mọn của tôi đâu nhỉ?"
Chất giọng dịu dàng êm tai của cô rất dễ khiến người ta buông lỏng cảnh giác. Sự hung hăng trên mặt gã đàn ông dần tan biến, gã toét miệng cười, để lộ hàm răng khấp khểnh ố vàng: "Chút thức ăn mọn này thì chẳng ai thèm ngó tới đâu, nhưng thân hình cô em thì mượt mà ra phết đấy. Một bà góa phụ như cô, chỉ dựa vào cái Thuận phong nhĩ tẹp nhẹp thì không sống nổi trong cái thế đạo này đâu. Quẳng thằng ranh con này đi rồi theo tụi này, đảm bảo từ nay về sau cô em không phải lo cái ăn cái mặc nữa."
Bàn tay đang nắm tay lái xe đạp của Thư Lan vô thức siết chặt lại, nhưng nụ cười trên môi vẫn không hề suy suyển: "Đương nhiên là tôi rất muốn đi theo các anh rồi. Có người che chở vẫn tốt hơn là một mình dẫn theo con trẻ nơm nớp lo sợ lẩn trốn bầy tang thi. Nhưng con tôi còn nhỏ, chẳng ăn tốn bao nhiêu đâu, bảo tôi vứt nó đi, tôi thật sự không nỡ."
Gã đàn ông liếc nhìn đứa trẻ ngồi sau xe. Tầm hai, ba tuổi, ăn mặc lôi thôi lếch thếch, nhưng mái tóc lại được cắt tỉa rất gọn gàng, trông như thể có người úp một cái bát tô lớn lên đầu rồi cắt theo vậy.
Từ đầu đến cuối, thằng bé cứ trân trân nhìn gã với vẻ mặt lạnh tanh không chút cảm xúc. Làn da trắng bóc như sữa, hàng mi cong vút, con ngươi đen láy to tròn chiếm đến một nửa đôi mắt. Trông thằng bé chẳng khác nào một con búp bê vô hồn được trưng bày trong tủ kính.
Ngũ quan tuy vô cùng tinh xảo, nhưng ánh mắt lại có phần âm u đến đáng sợ, khiến gã đàn ông chẳng thốt nổi một câu khen ngợi sự đáng yêu của nó.
Đôi mắt gã đảo một vòng rồi tặc lưỡi đồng ý: "Được thôi, lên xe đi, đưa cô về làm quen với ba người đàn ông, tí nữa họ cũng là của cô."
Thư Lan bước xuống xe đạp, nhấc balo đựng thức ăn lên, mở cửa băng ghế sau. Lúc cô định bước lên, gã đàn ông đột nhiên hất hàm lên tiếng: "Bỏ thằng ranh con ngồi phía sau, cô lên ghế phụ ngồi."
Thư Lan khẽ cắn răng, cúi đầu xuống, ngoan ngoãn như một con cừu non mặc người xẻ thịt: "Dạ vâng đại ca, chỉ cần các anh bằng lòng thu nhận mẹ con tôi, tôi đều nghe theo anh hết."
Cô bế Thư Mao Mao vào xe ngồi ngay ngắn, nhỏ giọng dặn dò: "Ngoan nhé, không được nói chuyện đâu."
Đúng lúc này, bộ đàm chợt rè rè vang lên, có người gắt gỏng trách móc: "Lão Thổ! Mày đi đâu rồi, nãy giờ không thấy bóng dáng, mày lái xe đi đâu đấy?"
Gã đàn ông có biệt danh "Lão Thổ" bị mất hứng, gã rụt tay lại, bực bội đáp lại đồng bọn: "Đi chưa xa lắm đâu, gào thét cái gì, tao đem gái về cho bọn mày đây."
Gã ném bộ đàm sang một bên, hai tay nắm vô lăng, mắt nhìn thẳng về phía trước để tìm chỗ quay đầu xe.
Ngay tại giây phút ấy, lưỡi dao của Thư Lan cũng đã tuốt vỏ. Cô đột ngột bật dậy khỏi ghế, vung dao đâm thẳng xuống yết hầu gã đàn ông bằng tất cả sức bình sinh.
Phản xạ của gã đàn ông cũng không chậm. Vừa thấy ánh sáng lạnh lẽo lóe lên trước mắt, gã lập tức vặn mình, dùng vai để hứng trọn nhát dao này. Thư Lan sức yếu, lưỡi dao chỉ đâm vào được một đoạn ngắn nông choèn, cổ tay cô đã bị gã đàn ông tóm chặt lấy.
Khuôn mặt gã trở nên vặn vẹo dữ tợn, hung quang trong mắt lập tức bùng lên, từ miệng gã bật ra một câu chửi rủa bẩn thỉu: "Con chó này dám ra tay cơ à! Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt, mày chán sống rồi!"
Năm ngón tay Thư Lan buông lơi, con dao găm tuột khỏi kẽ tay rơi xuống. Cô dùng chút hy vọng cuối cùng gào lớn lên:
"Cục cưng! Giúp mẹ!"
Thế nhưng, từ trước cả khi cô kịp mở miệng, Thư Mao Mao đã đứng phắt dậy từ băng ghế sau. Thằng bé vươn đôi bàn tay nhỏ xíu ra nhặt lấy con dao găm vừa rơi xuống đầu gối gã đàn ông. Y hệt như cái cách nó từng dùng dao mổ cá để kết liễu lũ chuột biến dị khổng lồ, nó không chút do dự đâm phập lưỡi dao vào đúng vị trí yết hầu mà lúc nãy mẹ nó chưa đâm trúng.
Máu tươi đỏ au như một đóa hoa bung nở bắn vọt ra. Một giọt máu bắn thẳng vào đôi mắt to tròn của Thư Mao Mao. Thằng bé chớp chớp mắt, có vẻ hơi khó chịu: "Mami..."
Hai tròng mắt gã đàn ông gần như muốn rớt ra khỏi hốc mắt. Những lời chửi bới dơ bẩn chưa kịp thốt ra đã bị chặn đứng bởi dòng máu tươi đang thi nhau trào ra từ khóe miệng gã như suối tuôn.
Bàn tay đang kẹp chặt lấy Thư Lan dần dần nới lỏng lực đạo. Thư Lan lập tức kéo tung cửa xe, vội ôm lấy balo, giọng điệu lắp bắp vì kinh hãi: "Thư... Thư Mao Mao... mau xuống đây, đi... chúng ta đi thôi..."
Thư Mao Mao tự mình mở cửa xe, tuột người trượt xuống, rồi lại được cô vội vã bế tót lên yên sau xe đạp.
Giá mà biết lái xe ô tô, Thư Lan nhất định sẽ cướp luôn chiếc xe của gã đàn ông này rồi chạy mất hút. Khổ nỗi, cô nào có tiền đi học bằng lái xe, đến cái lúc nguy cấp thập tử nhất sinh thế này cũng chỉ có thể cắm đầu cắm cổ đạp xe mà chạy trối chết.
Cô xoay người nhoài vào băng ghế phụ, đưa tay rút con dao găm trên cổ gã đàn ông ra, rồi ném tất cả dao, vỏ dao và chiếc balo vào giỏ xe trước mặt. Vội vã dong xe vòng qua ụ đất chắn đường, cô nhảy lên yên, cố sức đạp xe chạy hết tốc lực trốn vào một tòa nhà chung cư gần nhất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



