Hai bánh làm sao chạy lại bốn bánh, so với việc dùng xe đạp để đua với ô tô, tìm một chỗ trốn sẽ là lựa chọn khôn ngoan hơn nhiều.
Thư Lan vứt xe đạp vào một góc khuất, xách balo và dao, dắt theo Thư Mao Mao cắm cổ chạy thẳng vào trong khu dân cư. Cô tìm bừa một tòa chung cư rồi leo lên tận tầng năm, chui vào một căn hộ đang mở toang cửa, khóa chốt cẩn thận, lại còn cẩn thận kéo thêm mấy cái ghế ra chặn cửa để lấy thêm chút an ủi về mặt tâm lý.
Làm xong ngần ấy việc, Thư Lan như quả bóng xì hơi trượt dài xuống đất. Dáng vẻ cuối cùng lúc chết của gã đàn ông kia vẫn hiển hiện rõ mồn một trước mắt, bàn tay phải từng nắm dao của cô run rẩy đến mức không thể kiểm soát.
Vừa mới ló mặt ra đường đã đụng phải ác nhân, thế đạo này thật đáng ghét.
Ánh mắt đang vô định bỗng thấy Thư Mao Mao đang đưa tay dụi mắt, Thư Lan lập tức ngồi thẳng dậy, kéo tay con ra. Hình ảnh máu me bạo lực trong đầu phút chốc bị quét sạch sành sanh, chỉ còn lại sự lo lắng tột độ dành cho con trai.
"Sao thế cục cưng? Con đang khóc đấy à? Đừng sợ, đừng sợ, là Mami giết người, không liên quan đến con đâu."
Trong lòng Thư Lan tràn ngập sự tự trách. Đều tại cô quá căng thẳng, nếu như đợi gã đàn ông kia nổ máy xe rồi mới ra tay, thì đã chẳng đến lượt Thư Mao Mao phải bồi thêm nhát dao chí mạng kia.
Thằng bé vẫn còn là một đứa trẻ, mới bốn tuổi đầu đã phải đối mặt với thực tế tàn khốc, lại còn làm ra cái việc đáng sợ như giết người, chắc chắn thằng bé đã sợ chết khiếp rồi.
Thư Mao Mao nương theo lực kéo của cô buông tay xuống. Trên khuôn mặt nhỏ nhắn điềm tĩnh ngoại trừ vài giọt máu bắn lên thì tuyệt nhiên chẳng có thứ chất lỏng thứ hai nào tên là "nước mắt".
Thư Lan kinh ngạc thốt lên: "Con không khóc sao?"
Thư Mao Mao đáp: "Không ạ, Mami. Vừa nãy máu của con chuột lớn kia bắn vào mắt con, khó chịu lắm."
Thư Lan lờ mờ nhớ lại lúc đó thằng bé có gọi cô một tiếng, hóa ra là vì chuyện này.
Cô nhìn kỹ lại, phát hiện ngoại trừ hốc mắt hơi đỏ ra thì không có dị vật gì bên trong mới thở phào nhẹ nhõm. Cô lấy bình nước từ trong balo ra, nhưng thấy ống tay áo của mình dính đầy máu nên đành làm ướt vạt áo, cẩn thận lau sạch mặt cho con.
"Mao Mao à, người đó có hình dáng giống chúng ta, là con người, không phải con chuột lớn đâu. Trên đời này làm gì có con chuột nào to như thế."
Thư Mao Mao quả quyết: "Không giống đâu. Hắn ta đen thui, lại còn hôi rình, giống y như con chuột lớn vậy. Con không thích con chuột lớn đụng vào người mẹ."
Thế giới quan của Thư Mao Mao vẫn chưa được thiết lập hoàn chỉnh, thằng bé hoàn toàn không cảm thấy nhát dao này có gì khác biệt so với việc giết một con chuột biến dị khổng lồ.
Thư Lan dở khóc dở cười giải thích cho con: "Trên thế giới này có hai giới tính, một gọi là phụ nữ, một gọi là đàn ông. Mami là phụ nữ, vóc dáng nhỏ bé, giọng nói êm ái. Còn hắn ta là đàn ông, cao to và vạm vỡ hơn Mami. Thư Mao Mao của mẹ cũng là đàn ông, chỉ là con chưa lớn thôi."
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Thư Mao Mao lập tức sụp xuống, tỏ vẻ vô cùng không vui: "Mami, con làm phụ nữ được không?"
Ngày thường thằng bé cứ ra vẻ ông cụ non lạnh lùng, chỉ khi nói ra những lời ngây thơ ngốc nghếch thế này mới khiến người ta tin chắc đây là một đứa trẻ con hàng thật giá thật.
Thư Lan phì cười: "Không được đâu, đây là chuyện đã được định sẵn từ lúc con sinh ra rồi. Nhưng mà hắn ta là do ở bẩn nên mới vừa đen vừa hôi. Chỉ cần Thư Mao Mao của chúng ta ngày nào cũng đánh răng, bẩn thì tắm rửa, là sẽ luôn thơm tho trắng trẻo thôi."
Cô ôm con vào lòng, tựa đầu lên bờ vai bé bỏng của thằng bé để bình tâm lại, nhắm mắt tự trấn an bản thân.
Đừng sợ, Thư Lan.
Quy tắc của xã hội này đã hoàn toàn bị đảo lộn, đây là một thế giới cá lớn nuốt cá bé. Chuyện vì tự vệ mà phải hạ sát người khác sẽ không chỉ xảy ra một lần. Sự sợ hãi chẳng mang lại chút ích lợi gì cho việc sinh tồn. Cô còn có con, vì bản thân và vì con, cô bắt buộc phải nhìn nhận việc giết người này một cách thật bình tĩnh.
Lúc này, Thư Mao Mao đột nhiên lên tiếng: "Dị năng hệ Thổ."
Thư Mao Mao lẽo đẽo đi theo cô như một cái đuôi nhỏ, bước vào phòng ngủ, kéo cửa tủ quần áo ra.
Thư Lan mừng rỡ thốt lên: "Oa~"
Thư Mao Mao ngồi trên giường, cũng bắt chước phản ứng của mẹ: "Oa."
"Toàn là váy đẹp thôi." Thư Lan lắc đầu tiếc nuối: "Tiếc là Mami lại không thích mặc váy."
Nói thì nói vậy, nhưng cô vẫn đưa tay lấy ra hai bộ ướm thử lên người.
Trước kia thì thích lắm, nhưng từ khi thành thói quen lúc nào cũng trong tư thế sẵn sàng chạy trốn, thì những chiếc váy vướng víu rườm rà đã để lại cho cô ấn tượng vô cùng tồi tệ.
Ướm thử xong, cô lại cất váy về chỗ cũ, mở sang cánh cửa tủ bên cạnh, bên trong toàn là quần áo nam.
Chủ nhân ngôi nhà này chắc hẳn mắc hội chứng ám ảnh cưỡng chế (OCD). Đến lúc chạy nạn mà quần áo vẫn được phân loại cẩn thận, treo ngay ngắn thẳng tắp. Váy vóc của nữ treo ở một bên tủ, áo sơ mi của nam treo ở tủ bên kia, đồ lót và tất thì được xếp gọn gàng trong ngăn kéo dưới cùng.
Thư Lan chọn cho mình một chiếc áo dài tay và quần thun ống rộng của nữ để thay, sau đó kéo Thư Mao Mao sang lục lọi căn phòng nhỏ bên cạnh.
Căn phòng nhỏ này rõ ràng là phòng trẻ em, trang trí chủ đạo là màu hồng và xanh lam. Trên bàn bày búp bê Barbie, gấu bông đáng yêu vứt lăn lóc góc giường, trên tường dán đầy sticker hình ngôi sao, trông vô cùng mộng mơ.
Thư Lan lao thẳng đến tủ quần áo, bên trong toàn là đồ của bé gái.
Mắt cô sáng rực lên, rút ra một chiếc váy công chúa bằng ren trắng tinh, ngoắc ngoắc tay gọi cậu con trai:
"Cục cưng, lại đây thử bộ này xem nào."
Nhìn thấy phần tà váy xòe rộng bồng bềnh, Thư Mao Mao lập tức ngoảnh mặt đi, theo bản năng từ chối: "Con không mặc đâu, con cũng không thích váy."
Thư Lan tóm lấy nhóc con đang định chuồn mất: "Thử một chút đi mà, thử một chút xíu thôi~ Thư Mao Mao không thương Mami nữa à? Con không muốn làm cục cưng ngoan của Mami nữa sao?"
Dưới chất giọng cố tình tỏ vẻ đáng thương của cô, Thư Mao Mao dần từ bỏ giãy giụa, đành cam chịu để Thư Lan cởi quần áo, tròng chiếc váy bồng bềnh màu trắng lên người.
Rất nhanh sau đó, một nàng "công chúa nhỏ" để tóc húi cua vô cùng đáng yêu đã xuất hiện trong phòng, trên ngũ quan tinh xảo lạnh lùng như khắc rõ ba chữ to đùng —— KHÔNG TÌNH NGUYỆN.
Nhưng Thư Lan lại cực kỳ hài lòng. Cô còn tìm được mấy sợi chun nịt trong ngăn kéo, túm mớ tóc mềm mại của thằng bé buộc thành hai cái sừng nhỏ hai bên. Thế là "nàng công chúa nhỏ" lập tức biến thành kiểu mái bằng đáng yêu, đôi mắt to tròn hai mí ươn ướt, chiếc mũi nhỏ xinh xắn, cái miệng chúm chím, đôi má bầu bĩnh.
Thư Lan ôm lấy trái tim như sắp tan chảy, xuýt xoa cảm thán: "Cục cưng à, con đáng yêu quá đi mất~~"
Cô chỉ hận bản thân không có máy ảnh để lưu lại hình ảnh công chúa của Thư Mao Mao lúc này làm kỷ niệm.
Thư Mao Mao bất lực nhấn mạnh: "Mẹ bảo là chỉ thử một chút xíu thôi."
Thư Lan gật đầu lia lịa: "À ừ đúng, một chút xíu thôi, mau cởi ra đi cục cưng."
Rồi cô lại rút từ trong tủ ra một chiếc váy công chúa Elsa màu xanh dương mát mắt, híp mắt cười tủm tỉm: "Thay bộ này."
Thư Mao Mao: "..."
Đúng lúc trò chơi thay đồ đang đến hồi gay cấn, đôi tai Thư Mao Mao khẽ giật giật, khuôn mặt thằng bé bỗng chốc căng lại, nghiêm túc nói: "Mami, có người đang lên lầu."
Thư Lan lập tức bỏ chiếc váy nhỏ xuống, lấy con dao gọt hoa quả vẫn còn vương máu từ trong balo ra, rút khỏi vỏ rồi rón rén bước ra khỏi phòng.
Thực ra lúc chọn chỗ trốn, cô cũng đã nghĩ đến việc cầu thang đóng bụi dày đặc, người đi lên chắc chắn sẽ để lại dấu chân. Chỉ cần có kẻ nào truy dấu đến tận tòa nhà này, bọn chúng nhất định sẽ phát hiện ra nơi cô lẩn trốn.
Thế nhưng cô không thể đạp xe nổi nữa, cũng chẳng chạy nổi nữa, trốn vào đây là lựa chọn duy nhất. Không biết đối phương dùng cách nào mà lại có thể xác định chính xác vị trí của cô giữa bao nhiêu tòa nhà thế này.
Trong tòa chung cư tĩnh mịch, tiếng bước chân đang dần trở nên rõ ràng. Thư Lan theo bản năng nín thở, một tay ôm chặt con, một tay lăm lăm con dao, căng thẳng nhìn chằm chằm ra cửa.
Người bình thường không thể mở được cánh cửa đã khóa trong, nhưng đối phương lại là dị năng giả. Một cánh cửa trong mắt bọn chúng có lẽ chẳng khác nào một tờ giấy mỏng manh có thể xé toạc bất cứ lúc nào.
Thư Mao Mao bỗng thì thầm: "Mami, người đàn ông ngoài cửa nói: 'Lão đại, tìm thấy rồi, tầng 5 tòa A13, mọi người qua đây hết đi, tôi thấy cô ta ở bên trong, ôm theo một bé gái, trong tay còn cầm dao nữa'."
Hóa ra là thấu thị sao.
Cô vẫn thắc mắc tại sao đối phương lại có thể tìm đến tận đây nhanh như vậy. Thấu thị là một loại dị năng thuộc hệ cảm nhận. Những người sở hữu năng lực này thường rất nhạy cảm, đa nghi, và khả năng truy tìm dấu vết thì siêu phàm.
Bởi vì hắn ta không thể mở cánh cửa đang khóa, nên mới phải gọi đồng bọn đến. Thư Lan đoán chừng trong hai người còn lại, chắc hẳn sẽ có một dị năng giả thuộc hệ chiến đấu có khả năng phá tung cánh cửa xông vào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
