Chỉ riêng công việc dọn rác đã tiêu tốn của Thư Lan rất nhiều thời gian. Có lẽ do vị trí của bãi phế liệu này thực sự quá hẻo lánh nên suốt mấy tháng trời chẳng có con tang thi nào mò đến quấy rầy. Cô vừa vận chuyển vật tư từ thành phố về, vừa dựng lên một "pháo đài" bằng núi rác.
Để ngăn mùi, cô còn đào không ít cây cỏ hoa lá đem về trồng ở bãi đất trống vòng trong của lâu đài rác. Có cây chết khô, cũng có cây kiên cường sống sót. Tuy nói tác dụng lọc không khí chẳng đáng là bao, nhưng có thêm cây xanh, chỗ ở của cô trông cũng giống một khoảnh sân nhỏ chốn thôn quê.
Tiết trời dần trở lạnh, Thư Lan phát hiện eo mình to ra hơn trước, thể chất cũng yếu đi. Vốn dĩ cô có thể làm lụng quần quật cả ngày, giờ chỉ cựa quậy vận động được hai, ba tiếng là đã phải ngồi xuống nghỉ ngơi.
Lúc đầu cô cứ tưởng là do ăn mì tôm liên tục nên buồn ngủ do nạp quá nhiều tinh bột, mãi sau mới muộn màng nhớ ra hình như "kỳ sinh lý" đã lâu lắm rồi chưa ghé thăm.
Cô cược thành công rồi sao?
Thư Lan không diễn tả rõ được cảm xúc của bản thân lúc này là gì. Một mặt, cô vui mừng vì vận may của mình, muốn có thai là có thai thật; mặt khác, cô lại ngậm ngùi vì tự nhiên lại được làm mẹ, trong khi cả đời này cô còn chưa từng hôn môi chàng trai nào.
Việc cô hạ quyết tâm tự tiêm mũi thuốc đó, chủ yếu là do đêm hôm ấy cô đã bị kích động quá mạnh bởi sự xuất hiện của "Kẻ cướp đoạt" cùng cuộc truy sát của bầy tang thi.
Thư Lan vẫn luôn cảm thấy không cam lòng với thể chất bình phàm không thể thức tỉnh dị năng của mình.
Đã biến dị thì mọi người cùng biến dị đi chứ, cớ sao lại chỉ có một bộ phận người sở hữu dị năng? Thế này thì gọi là gì? Có công bằng không?
Thỉnh thoảng cô cũng thấy hối hận. Nghe nói phụ nữ sinh con giống như bước một chân qua Quỷ Môn Quan, lại chẳng có bác sĩ y tá nào ở bên cạnh giúp đỡ cô. Nhỡ đâu cô trượt chân sa vào Quỷ Môn Quan thật, nhỡ đâu đứa bé sinh ra lại giống mẹ, chỉ là một đứa trẻ bình thường, thì sau này một bà mẹ không có dị năng dắt theo một đứa con không có dị năng, chuỗi ngày sắp tới biết sống sao đây...
Sống sao thì sống! Dù sao đi nữa cô cũng muốn sinh!
Cứ thế nghĩ ngợi lung tung ngày qua ngày. Đến lúc gió bấc thổi suốt ngày đêm, Thư Lan trở nên vô cùng thèm ngủ. Mỗi ngày cô chỉ trở dậy lúc ăn cơm, uống nước, đi vệ sinh, thời gian còn lại đều rúc vào trong chăn ngủ nướng.
Chút củi khô cô tích cóp được phải để dành đun nước sôi nấu cơm, cách giữ ấm duy nhất chính là chui rúc trong chăn.
Có lẽ do tác dụng phụ của việc mang thai nên Thư Lan hoàn toàn không bị mất ngủ, một ngày ngủ đến hai mươi tiếng cũng chẳng sao. Được cái ngủ nhiều thì tiêu hao năng lượng ít, ăn một bữa có thể cầm cự được cả ngày.
Ngày hôm đó, sau khi ngủ no giấc, cô khoác lên người tất cả những bộ quần áo dày có thể mặc được, lúc mở cửa ra thì phát hiện bên ngoài đang có tuyết rơi.
Tuyết rơi dày đặc như lông ngỗng, bay lả tả từ bầu trời xám xịt buông xuống, rơi đầy trên lưng hai kẻ đang nằm sấp trong hố bẫy phía trước.
Hai kẻ?!
Bao nhiêu cảm giác lười biếng trên người Thư Lan lập tức bay biến hết vì kinh hãi. Cô xoay người vớ lấy con dao mổ cá đặt trên tủ, hai tay nắm chặt chuôi dao, từng bước từng bước rụt rè dịch chuyển ra ngoài.
Tang thi không có khả năng tư duy, chúng sẽ không thèm nhìn dưới đất có thứ gì, chỉ biết cắm đầu lao về nơi có mùi hơi người.
Bởi vậy, Thư Lan đã đem những thứ moi được từ trong đống rác như đinh sắt, mảnh kính dài, gậy gỗ vót nhọn một đầu, và cả những loại dao dài vơ vét được từ trong thành phố đem chôn xuống đất, chĩa đầu sắc nhọn lên trên. Giữa đám hung khí này cô quấn thêm dây thép hoặc dây thừng, trên dây thừng treo lục lạc, tạo thành một cái bẫy.
Giả sử có con tang thi nào trèo qua núi rác muốn tiến lại gần căn nhà, tám chín phần mười sẽ bị vấp ngã bởi đống dây thừng, sau đó bị đống hung khí cắm dày đặc như bàn chông trong hố bẫy đâm xuyên qua người, làm rung lục lạc đánh thức cô.
Có lẽ do thời tiết trở lạnh, vi sinh vật lười biếng đình công, không tiếp tục phân hủy rác thải để tỏa ra mùi hôi thối nữa nên lũ tang thi mới có cơ hội lợi dụng sơ hở.
Thư Lan cũng lơ là, ngủ say như chết, đến mức không hề nghe thấy âm thanh phát ra từ dưới hố bẫy.
Lúc lại gần cô mới phát hiện, hai kẻ nằm sấp đó tứ chi cứng đờ, trên người phủ một lớp tuyết mỏng, nhìn kiểu gì cũng thấy chết kỹ rồi.
Dù vậy, để phòng hờ vạn nhất, Thư Lan vẫn nhắm mắt nhắm mũi, đâm thêm cho mỗi con tang thi một nhát dao vào đầu.
Lúc làm việc này, toàn thân Thư Lan không ngừng run lẩy bẩy. Không phải vì lạnh mà là vì sợ hãi.
Trước đây cô chỉ mải miết trốn chạy, chưa từng giết tang thi bao giờ. Hơn nữa bọn chúng đều mang dáng vẻ của con người, hành động như vậy khiến cô có cảm giác như mình đang giết người thật sự.
Đâm xuyên đầu chúng xong, Thư Lan dùng xẻng hất hai cái xác ra khỏi hố bẫy. Không thể để chúng nằm lì ở đây lót đường cho đám tang thi phía sau được.
Hất được một nửa, cô không nhịn nổi nữa, bật người dậy, chạy ra một góc nôn khan. Cô chẳng nôn ra được thứ gì vì hôm nay mới uống được một cốc nước nóng, còn chưa kịp nấu cơm.
Cố kìm nén cơn cuộn trào dời non lấp biển trong dạ dày, cô dùng đống giẻ rách bọc xác lại, kéo lên núi rác rồi ném tuột ra vòng ngoài.
Nhiệt độ quá thấp khiến đất đai đóng băng, cứng như đá. Cô lấy chút nước nóng dội xuống một lượt, miễn cưỡng sửa chữa lại hố bẫy ở vòng trong.
Chuỗi ngày đơn độc và ngập tràn sợ hãi này, dẫu cho có sống sót thì cô cũng sắp không gượng nổi nữa rồi.
Mùa đông cuối cùng cũng trôi qua trong cảnh hữu kinh vô hiểm (có hoảng sợ nhưng không có hiểm nguy). Những cơn mưa xuân nối tiếp nhau đánh thức vạn vật, sắc xanh mướt mát ngập tràn thế gian.
Eo Thư Lan ngày càng mỏi nhừ. Người khác mang thai thường sẽ mập lên, còn cô thì ngược lại, càng gầy gò hơn trước. Tay chân cô teo tóp như que củi, chỉ có cái bụng là phồng to như quả bóng bay.
Thỉnh thoảng chính Thư Lan cũng phải khâm phục bản thân mình. Cô vậy mà lại có thể sống sót an toàn qua sáu tháng ròng rã tại bãi phế liệu này chỉ với một thân một mình. Xem ra khả năng thích nghi của con người dù ở bất cứ thời điểm hay hoàn cảnh nào cũng đều vô cùng mạnh mẽ.
Tranh thủ lúc còn chút sức lực, Thư Lan lấy đống hạt giống rau ngẫu nhiên tìm được trong thành phố rải xuống đất, lấp đất lấp liếm qua loa.
Cô vốn không phải là đứa trẻ lớn lên ở nông thôn, học vấn cũng chỉ đến cấp ba. Bố mẹ ly hôn rồi ai nấy đều đi bước nữa, chẳng ai muốn tốn tiền vì cô, thế là cô về sống cùng bà nội. Sau khi bà nội qua đời, Thư Lan không còn nơi nào để đi, cô dứt khoát bỏ học, đến cả kỳ thi đại học cũng chẳng tham gia, liền trở thành một thành viên trong đội ngũ những thành phần lêu lổng ngoài xã hội.
Bởi vậy, kiến thức về trồng trọt của Thư Lan chỉ gói gọn trong câu: "Đào cái hố, lấp chút đất, đếm một hai ba bốn năm".
Mọc được thì mọc, không mọc được thì thôi. Bà nội mất đi rồi chẳng ai lo cho cô, cô không phải vẫn sống sờ sờ ra đấy sao.
Có lẽ bị lây nhiễm tinh thần kiên cường bất khuất từ Thư Lan, khoảng năm sáu ngày sau, trên mảnh đất quả thực đã nhú lên lấm tấm những mầm xanh nhỏ bé, và chẳng bao lâu sau đã biến thành một vườn rau xanh tốt mơn mởn.
Thư Lan vui mừng vuốt ve bụng: "Cục cưng à, con cũng phải nỗ lực vươn lên giống như chúng nó đấy nhé."
Bụng cô khẽ động đậy, dường như đang đáp lại lời cô nói.
Chẳng bao lâu sau, Thư Lan bắt đầu cảm thấy những cơn đau đớn đứt quãng. Cơn đau kéo dài gần một ngày trời, đến lúc cô không thể đứng thẳng lên được nữa, Thư Lan lờ mờ nhận ra mình sắp sinh đến nơi. Cô bắt đầu thấy hối hận vì câu nói dạo trước: "Con cũng... đừng có... vội vàng cố sức quá... thế này chứ..."
Cô ít học, không biết người khác mang thai cụ thể cần bao lâu, cứ ngỡ ai cũng phải đủ mười tháng.
Thế nhưng đứa con của cô, mới bước sang tháng thứ bảy đã vội vàng giãy giụa đòi chui ra cái thế giới vốn dĩ chẳng tốt đẹp gì này.
Thư Lan từng tìm được mấy cuốn sách y khoa liên quan đến chuyện sinh nở ở trong thành phố. Cô làm theo những gì sách viết, tự mình chuẩn bị sẵn nước nóng và kéo.
Sau một ngày rên xiết vì đau, ban đầu là vỡ ối, kế đến là cơn đau dữ dội như muốn xé toạc cơ thể thành từng mảnh. Thư Lan nằm trên giường réo rắt chửi cha mắng mẹ, khóc lóc thảm thiết suốt hơn một tiếng đồng hồ, mồ hôi vã ra ướt đẫm cả chăn nệm, không ngừng hít thở sâu lấy sức rặn, cuối cùng mới trút bỏ được gánh nặng hành hạ cô bấy lâu nay.
Xem trên tivi, những đứa trẻ khác vừa chào đời đều sẽ khóc ré lên "oa oa", thế nhưng Thư Lan chẳng nghe thấy tiếng động tĩnh gì. Vốn dĩ cơ thể đã kiệt quệ sắp ngất đi, nhưng khi nhớ ra điều này, cô bỗng choàng tỉnh vì sợ hãi, gồng mình cố gượng ngồi dậy, dùng cây kéo đã được sát trùng cắt đứt dây rốn, lấy vải bọc kỹ nhau thai đặt sang một bên.
Chẳng màng đến tình cảnh nhếch nhác thảm hại của bản thân, cô dùng sức lực nhẹ nhàng nhất bế sinh linh nhỏ bé ướt nhẹp dưới người lên.
Là một bé trai. Toàn thân đỏ au, nhắm tịt mắt nằm im thin thít không chút cử động.
Thư Lan luống cuống không biết phải làm sao, trong tiếng khóc nghẹn ngào mang theo sự tuyệt vọng:
"Sau đó thì sao... phải làm thế nào nữa? Mẹ không hiểu, tại sao con không khóc? Có phải do mẹ thiếu dinh dưỡng nên con mới sinh non, mẹ hại chết con rồi phải không? Hu hu hu, biết thế mẹ đã không ăn nhín uống nhịn, mẹ xin lỗi cục cưng..."
Đứa trẻ nhỏ bé vốn dĩ đang nhắm mắt nằm im bỗng nhiên mở bừng mắt ra, khẽ kêu lên tiếng "A" thỏ thẻ yếu ớt như một chú mèo con.
Còn sống, con vẫn còn sống!
Thư Lan trừng lớn hai mắt, mừng rỡ đến trào nước mắt. Lời đáp lại của đứa trẻ đã mang đến cho cô một nguồn sức mạnh vô hình kỳ diệu. Tựa như một thế giới vốn dĩ không còn một tia hy vọng nào bỗng chốc lại bừng sáng lên.
Cô có con rồi, là một phần máu thịt tách rời khỏi cơ thể cô, là một sinh mệnh hoàn toàn thuộc về cô!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



