“Vậy anh…”
U Na vốn định hỏi tiếp, nhưng Lục Nghiên Cảnh không cho cô ấy cơ hội, anh xoay người đi thẳng xuống phía dưới.
U Na thoáng khựng lại, trong mắt hiện lên một tia tiếc nuối. Cô ấy vừa định bước theo thì trong tầm mắt bỗng liếc thấy Nam Tri Ngôn ở sân bắn.
“A Ngôn?”
Cô ấy không để ý rằng bước chân Lục Nghiên Cảnh khẽ dừng lại một nhịp, giọng điệu mang theo mấy phần bất ngờ.
“Thì ra A Ngôn tham gia hiệp hội bắn cung à, bảo sao lúc nào cũng không thấy người đâu.”
U Na cảm khái một câu, nhưng cũng không chú ý nhiều thêm.
Dù sao thì, nói một cách chính xác, Nam Tri Ngôn chỉ là thuộc hạ của Lục Nghiên Cảnh.
Nếu không có gì thay đổi, sau này cô ấy cũng sẽ trở thành gia thần của gia tộc Ulraf.
Đó chẳng phải là lời thề trung thành của gia tộc Taran sao? Đời đời phụng sự gia tộc Ulraf.
Hơn nữa, bản thân Nam Tri Ngôn lại rất kiệm lời, trong số bọn họ, sự tồn tại của cô gần như mờ nhạt.
Trong ấn tượng của U Na, chỉ khi nào Lục Nghiên Cảnh sai khiến Nam Tri Ngôn làm việc gì đó, thì sự tồn tại của người này mới trở nên rõ nét hơn đôi chút.
“A Ngôn chắc cũng bắn cung rất giỏi nhỉ.”
U Na buột miệng khen một câu rồi bước đến cạnh Lục Nghiên Cảnh.
“Rất giỏi.”
Mãi đến khi bên tai vang lên giọng nói của Lục Nghiên Cảnh, U Na mới khẽ sững người.
Câu khen này được nói rất tùy ý, như thể chỉ đang tán thưởng thời tiết hôm nay dễ chịu, nhưng cô ấy không ngờ Lục Nghiên Cảnh lại đáp lại mình.
Cô ấy vừa ngẩng đầu thì Lục Nghiên Cảnh đã đi xa rồi, khiến cô ấy nghi ngờ chẳng biết có phải câu nói đó là ảo giác của mình hay không.
Có lẽ là cảm nhận được điều gì đó, sau khi đặt cung phản lực xuống, Nam Tri Ngôn ngẩng đầu nhìn lên khán đài phía trên.
Liền thấy gương mặt tinh xảo đẹp đến mức không giống người thật của U Na.
“A Ngôn.”
U Na mỉm cười vẫy tay chào cô.
“Không ngờ hôm nay lại thấy tiểu thư U Na ở đây, may mắn thật đấy!”
…
Hiển nhiên không chỉ mình Nam Tri Ngôn nhìn thấy U Na. Sau khi buổi tập kết thúc, đám đông không ngừng bàn tán đầy phấn khích.
Nhưng cũng chính vì bị trì hoãn một lúc như vậy, tường bảo vệ ở sân huấn luyện đột ngột được hệ thống tự động điều chỉnh lại.
“Rầm!”
Tường phòng hộ nối giữa hai khu huấn luyện vang lên một tiếng động cực lớn, khiến đám đông lập tức im bặt, đồng loạt ngẩng đầu nhìn về phía đó.
Một bộ cơ giáp chiến đấu khổng lồ đâm mạnh vào tường, thân máy to lớn tóe ra tia lửa điện, lớp kính trong suốt xuất hiện hàng loạt vết rạn, nhưng chỉ chớp mắt sau đã khôi phục lại như cũ.
Cách đầu cơ giáp chỉ khoảng hai ba bước chân, một người đàn ông với mái tóc đỏ rực đang đứng đó, chỉ mặc một chiếc áo lót lính màu đen. Vai rộng eo thon, cánh tay rắn chắc, từng khối cơ bắp lộ rõ dưới ánh đèn.
Lồng ngực hắn phập phồng dữ dội, tóc mái ướt đẫm mồ hôi dính lên trán, nhưng hắn không để tâm, tiện tay vuốt ra sau gáy.
Mồ hôi chảy dọc theo khuôn mặt tuấn tú, chiếc quần lính cũng bị thấm ướt một mảng, ngay cả khi đứng sau lớp tường bảo vệ, vẫn có thể cảm nhận được rõ rệt khí chất hoang dã và nam tính bức người.
Ánh mắt tùy ý quét qua mang theo sự xâm lược rõ rệt, đôi mắt xanh lục như hồ nước khiến người đàn ông lúc này trông chẳng khác nào dã thú trong rừng rậm, hung hãn, hoang dại, bất kham.
Không ít nam nữ sinh mặt đỏ bừng cúi đầu xuống, không dám nhìn thêm dù chỉ một cái.
Nhưng Nam Tri Ngôn đã quá quen với cảnh này rồi, bên cạnh Lục Nghiên Cảnh, cô từng chứng kiến không ít lần Vi Sinh Lẫm vì chiến ý quá mức mà mất kiểm soát.
Nghe nói đây là một loại khuyết điểm di truyền của dòng họ Hollein. Dù với trình độ y học hiện tại, vẫn không cách nào cải thiện được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
