Chỉ là đây là lần đầu tiên cô thấy Vi Sinh Lẫm rơi vào trạng thái như vậy trong hoàn cảnh thế này.
Có lẽ là vì trước giờ vào thời điểm này cô đã rời khỏi sân huấn luyện rồi.
Nhưng hôm nay Vi Sinh Lẫm trông vẫn còn kiểm soát được. Lúc còn huấn luyện ở Taran, có lần hắn phát điên đến mức phá hỏng 29 robot máy chiến đấu.
Mà robot chiến đấu thì cực kỳ đắt đỏ, lần đó Nam Văn Tề cũng đau lòng mất một thời gian dài, nhưng chẳng có cách nào, vì người đó là Vi Sinh Lẫm.
Suýt nữa còn làm bị thương cả sĩ quan cấp cao và học viên có mặt hôm đó. Cuối cùng là do Lục Nghiên Cảnh đích thân ra tay mới khống chế được hắn.
Khi đó Vi Sinh Lẫm đã không còn giống con người nữa, hoàn toàn như một con dã thú thực thụ, tàn nhẫn và đáng sợ.
Nam Tri Ngôn ngẩng đầu liếc một cái, chẳng biết có phải trùng hợp không mà lại bắt gặp ánh mắt của Vi Sinh Lẫm.
Ánh nhìn đầy công kích khiến người ta cảm thấy khó chịu, nhưng Nam Tri Ngôn không biểu lộ chút cảm xúc nào. Cô khẽ cúi người chào theo lễ nghi, sau đó thu dọn đồ đạc, chuẩn bị rời khỏi.
“Hollein thiếu gia lại mất kiểm soát rồi.”
Khi lướt qua đám người đang vây xem, Nam Tri Ngôn nghe thấy có người thấp giọng cảm thán.
“Ừ… nhưng hình như thiếu gia Hollein đang nhìn về phía bên này? Anh ấy…”
Những tiếng xì xào nhỏ dần theo bước chân rời xa của Nam Tri Ngôn mà biến mất phía sau.
“Đinh đông.”
Thiết bị đầu cổ tay vang lên, Nam Tri Ngôn cúi đầu nhìn, một loạt thông tin vừa được đẩy đến.
Toàn bộ đều là việc liên quan đến hội đồng trường công và gia tộc Lục thị.
Cô lướt qua nhanh một lượt, chọn ra vài thông tin quan trọng để đọc kỹ.
Việc cần xử lý gấp nhất là vấn đề tuyển chọn tân sinh đến từ tầng lớp thường dân mà trường công đang tiến hành.
Tuy nhiên điều khiến Nam Tri Ngôn bất ngờ là về bản cam kết tha thứ mà hôm trước cô đề xuất, ngày hôm sau đã có người mang đến.
Người mang văn kiện tới là một học sinh cấp B, thường xuyên đi theo bên cạnh Gallian. Khi đối mặt với Nam Tri Ngôn, cậu ta cũng cung kính lễ phép.
“Đàn chị Nam, đây là bản cam kết tha thứ mà chị yêu cầu chúng tôi nộp.”
Nam Tri Ngôn đang viết kế hoạch tổ chức buổi dạ tiệc chào đón tân sinh, khựng lại một thoáng rồi mới đưa tay nhận lấy.
Trên tờ giấy quả thật có chữ ký của nam sinh bị bắt nạt hôm đó, còn có cả dấu đóng của gia tộc đứng sau cậu ta, không thể làm giả.
Nam Tri Ngôn gật đầu, cô không quan tâm bản cam kết này được lấy bằng cách nào, nhưng có nó rồi thì quả thực đã tiết kiệm được cho cô rất nhiều phiền phức.
Nam sinh cúi người hành lễ sau khi đưa đồ xong, rồi mới lui khỏi phòng nghị trưởng.
Nam Tri Ngôn không có văn phòng riêng, cô là thư ký của nghị viện, nên nơi làm việc của cô chính là bên trong phòng nghị viện của Lục Nghiên Cảnh.
Chỉ là ở giữa hai người có một bức tường bảo vệ một chiều trong suốt ngăn cách.
Cho nên mọi việc xảy ra sau bức tường đó, Lục Nghiên Cảnh đều nhìn thấy rõ ràng.
Bao gồm cả dáng vẻ chăm chú cúi đầu làm việc của Nam Tri Ngôn.
Và cả người vừa rời đi chưa được bao lâu, lại có một người khác bước vào.
Nam sinh ôm theo một hộp bánh quy, vẻ mặt non nớt, thần sắc căng thẳng, đứng chần chừ rất lâu ngoài cửa rồi mới cắn răng bước vào phòng nghị viện.
“Đàn chị Nam, cảm ơn chị hôm qua đã cứu em.”
Vừa đứng trước mặt Nam Tri Ngôn, không biết vì căng thẳng hay vì lý do gì khác mà mặt cậu ta đỏ bừng cả lên.
Thế nhưng vẫn cố gắng đưa tay, đưa hộp bánh quy do chính mình làm đến trước mặt Nam Tri Ngôn.
Thị lực của Lục Nghiên Cảnh rất tốt, nên dễ dàng thấy được vẻ bối rối trong ánh mắt của cậu nam sinh, và cả hàng lông mi hơi run lên của Nam Tri Ngôn khi ngẩng đầu nhìn lên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)