“Không.”
Nam Tri Ngôn không chút do dự, vì chuyện năm ngoái, Nam Văn Tề không cho phép cô tiếp tục tham gia thi đấu bắn cung nữa.
“Thật đáng tiếc.”
Tuy miệng nói tiếc, nhưng trong ánh mắt Cố Văn Kỳ lại lộ rõ vẻ vui mừng.
Cơn bực bội khó dứt sau kỳ nghị sự vừa qua, cũng trong khoảnh khắc ấy tan biến như chưa từng tồn tại.
“Nhưng năm nay, tôi sẽ đại diện Đế quốc tham gia cuộc thi bắn cung Liên minh. A Ngôn, em sẽ giúp tôi, đúng không?”
Nhưng Nam Tri Ngôn không đáp ứng ngay, mà lôi Lục Nghiên Cảnh ra làm lá chắn.
Nghe cô nhắc đến Lục Nghiên Cảnh, trong mắt Cố Văn Kỳ vụt qua một tia gì đó khó tả, ánh mắt cũng thoáng tối đi.
“Được thôi, A Ngôn quả nhiên vẫn luôn… nghe lời cậu ta như vậy.”
Cố Văn Kỳ bật cười, thậm chí giọng điệu còn mang theo chút cưng chiều.
Anh ta đặt cung phản lực xuống, nói xong liền xoay người rời khỏi sân bắn.
Thế nhưng hành động ấy lại khiến không ít người đứng cạnh quay đầu nhìn nhau, chẳng phải vẫn nói thiếu gia Lorde không ưa hội trưởng bọn họ sao?
Đối xử thế kia… đâu giống không ưa, rõ ràng là rất dịu dàng kia mà?
Không để tâm đến ánh mắt người khác, Nam Tri Ngôn lại giương cung lên lần nữa, nhắm vào bia ngắm mới được thay.
“Nói mới nhớ, vì sao hội trưởng lại không tham gia thi đấu năm nay nữa vậy?”
Sau khi Cố Văn Kỳ rời đi, mọi người trở nên gan dạ hơn hẳn, có người nhìn theo bóng lưng Nam Tri Ngôn đang luyện tập mà thấp giọng hỏi.
“Chắc là vì chuyện xảy ra năm ngoái thôi.”
Một người khác khẽ thở dài, nét mặt hiện rõ vẻ tiếc nuối.
Rõ ràng năm ngoái đàn chị Nam gần như đã nắm chắc quán quân trong tay, nhưng mũi tên cuối cùng lại bắn trượt một cách kỳ lạ, trạng thái rõ ràng bất thường.
Đến giờ vẫn còn không ít người nghi ngờ, phải chăng vì Công tước Lorde muốn để con trai mình giành chức vô địch nên đã giở trò gì đó với đàn chị.
Dù họ không dám hoài nghi thiếu gia Lorde, vì anh ta xưa nay luôn thành thật, ấm áp.
Nhưng cú trượt tay của đàn chị hôm ấy quả thực rất đáng tiếc, một sai lầm đến mức khó tin như thế, đối với bất kỳ ai mà nói, đều là một nỗi nhục.
Phía trên khán đài lơ lửng, nơi không ai chú ý có một người đang ngồi lặng lẽ, đôi mắt sâu thẳm dõi theo bóng dáng mảnh mai dưới kia.
“Nghiên Cảnh, thì ra anh ở đây.”
Một giọng nói vang lên, phá vỡ sự yên lặng.
Lục Nghiên Cảnh âm thầm thu hồi ánh mắt, nhìn về phía cô gái xinh đẹp đang tiến đến.
U Na nhìn xuống dưới. Khán đài lơ lửng nối liền giữa sân bắn và sân huấn luyện thể năng, nên chỉ cần nhìn thoáng qua là cô ấy đã thấy ngay Vi Sinh Lẫm bên dưới đang đỏ bừng cả mắt.
“Anh đang nhìn A Lẫm sao?”
U Na ngồi xuống bên cạnh Lục Nghiên Cảnh, khẽ ngẩng đầu nhìn gương mặt góc cạnh, đường nét rõ ràng và thanh tú của anh, trong lòng chợt dậy lên một cảm xúc khó tả.
Cô ấy thật sự rất thích Lục Nghiên Cảnh, nhưng loại thích này đã bị bao nhiêu toan tính lợi ích pha lẫn vào, ngay cả chính U Na cũng không rõ ràng nữa.
Lục Nghiên Cảnh có xuất thân danh giá nhất, năng lực mạnh mẽ nhất, và ngoại hình hoàn mỹ nhất.
Cho dù anh lạnh lùng như một cỗ máy không có cảm xúc, thì cũng vẫn là người thích hợp nhất để cô ấy liên hôn.
Chỉ cần gả cho Lục Nghiên Cảnh, cô ấy sẽ có thể thoát khỏi sự kiểm soát của hoàng thất.
Lục Nghiên Cảnh không nói gì, chỉ đứng dậy, từ trên cao cúi đầu nhìn xuống U Na.
Ánh mắt đó khiến cô ấy hơi bối rối, cảm giác như tất cả suy nghĩ trong lòng mình đều bị Lục Nghiên Cảnh nhìn thấu không sót chữ nào.
“Không phải.”
Nhìn cô ấy một lúc lâu, Lục Nghiên Cảnh rốt cuộc trả lời câu hỏi trước đó của U Na, sau đó dời mắt đi.
U Na khẽ thở ra một hơi, đè nén sự hoảng loạn trong đáy mắt. Có một khoảnh khắc, cô ấy suýt tưởng rằng Lục Nghiên Cảnh đã nhìn thấu điều gì đó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
