Mà lý do Nam Tri Ngôn chọn bắn cung, chỉ vì nơi này không có bất kỳ nhân vật nào từng xuất hiện trong tiểu thuyết.
Sau khi sửa động tác cho vài người, cô mới đứng vào vị trí tập luyện của mình.
Đuôi tên móc dây, ngón tay kéo cung, ngắm vào hồng tâm, một chuỗi động tác dứt khoát liền mạch.
Gần như ngay khoảnh khắc cô ngẩng đầu, ánh mắt Nam Tri Ngôn đã trở nên nghiêm túc.
Cô tập trung cao độ, những người xung quanh cũng bất giác liếc nhìn khuôn mặt nghiêng của cô.
“Nghe nói đàn chị Nam là quán quân cuộc thi bắn cung toàn đế quốc hai khóa trước, lợi hại thật đó!”
Một người nhỏ giọng cảm thán, trong giọng nói tràn đầy ngưỡng mộ.
“Chỉ tiếc là, năm ngoái…”
Một giọng khác vang lên, nhưng như thể e ngại điều gì đó nên không nói hết.
Chính câu nói đó khiến mọi người nhất thời trầm mặc.
Và cũng vì thế mà chẳng ai để ý tới, không biết từ lúc nào một người đàn ông đã bước vào từ bên ngoài.
“A Ngôn.”
Giọng nam dịu dàng vang lên trong trường bắn, mọi người đồng loạt quay đầu lại liền nhìn thấy Cố Văn Kỳ đang đi về phía này, ai nấy đều kinh ngạc.
“A, thiếu gia Lorde!”
Có người kinh hô một tiếng, tất cả lúc này mới như bừng tỉnh, đồng loạt cúi đầu hành lễ.
Chẳng phải thiếu gia Lorde luôn không hòa thuận với đàn chị Nam sao? Sao lại đột nhiên tới đây?
Cùng lúc đó, một nghi vấn lặng lẽ dâng lên trong lòng mọi người.
Nam Tri Ngôn nghe thấy tiếng, giương cung quay người lại, mũi tên vốn nhắm vào hồng tâm, trong khoảnh khắc liền chuyển hướng chĩa thẳng vào Cố Văn Kỳ đang sải bước đến.
Nói chính xác hơn là chính giữa trán của Cố Văn Kỳ.
Anh ta mỉm cười với mấy người đứng cạnh, còn chưa kịp thu lại biểu cảm, ánh mắt đã đối diện với Nam Tri Ngôn.
Tim Cố Văn Kỳ khẽ giật thót, lập tức khựng bước.
“A Ngôn, em định làm gì vậy?”
Một lúc sau, Cố Văn Kỳ mỉm cười lên tiếng, đôi mắt đào hoa sau cặp kính cũng tràn đầy ý cười.
Dù đang bị mũi tên chĩa thẳng vào, chỉ cần Nam Tri Ngôn sơ ý buông tay, đầu anh ta sẽ nổ tung như dưa chín, nhưng Cố Văn Kỳ trông vẫn không hề hoảng loạn.
Nam Tri Ngôn không nói gì, chỉ xoay người lại, không hề do dự mà bắn mũi tên vừa rồi.
[Nam Tri Ngôn – Mười vòng]
Âm thanh phát ra từ bảng thông báo ở vị trí huấn luyện vang lên, nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, màn hình chớp nhẹ một cái rồi hiện về con số không.
Tất cả mọi người trong trường đều đồng loạt hít sâu một hơi, ánh mắt nhìn về phía hồng tâm cách đó bảy mươi mét.
Tình huống này là hội trưởng đã bắn xuyên qua hồng tâm rồi!!!
Xem ra quan hệ giữa đàn chị Nam và thiếu gia Lorde đúng là không mấy tốt. Nhìn thấy thiếu gia Lorde, đàn chị liền bắn thủng cả hồng tâm!
Cố Văn Kỳ hiển nhiên cũng hơi ngạc nhiên. Đây là lần đầu tiên anh ta bước vào nơi này, nhưng không phải lần đầu tiên chứng kiến Nam Tri Ngôn bắn cung.
“Xin lỗi, thiếu gia Lorde. Không biết anh có chuyện gì sao?”
Tự kiểm điểm chỉ trong chớp mắt, Nam Tri Ngôn liền ngẩng đầu, vì hành vi vừa rồi có phần thất lễ mà lên tiếng xin lỗi, đồng thời khẽ gật đầu hỏi Cố Văn Kỳ.
Cố Văn Kỳ là hội trưởng hội nghiên cứu cơ giáp. Theo lý mà nói, giờ này anh ta nên ở phòng nghiên cứu cơ giáp của trường công mới phải.
Chứ không phải xuất hiện ở đây.
“Trông em hình như còn giỏi hơn năm ngoái.”
Cố Văn Kỳ không trả lời thẳng vào câu hỏi, mà chỉ rút một cây cung phản lực dự phòng bên cạnh lên ngắm nghía.
“A Ngôn, năm nay em vẫn sẽ tham gia cuộc thi bắn cung của Liên minh chứ?”
Anh ta hỏi có vẻ tùy ý, nhưng những người phía sau lại đồng loạt biến sắc, không ít người lo lắng liếc nhìn Nam Tri Ngôn.
Năm ngoái chẳng phải chính thiếu gia Lorde đã cướp mất chức quán quân của hội trưởng bọn họ sao? Giờ hỏi câu này, chẳng khác nào đang đâm dao vào tim hội trưởng vậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
