Nam Tri Ngôn vô thức lùi lại nửa bước, nghiêng người tránh ra, cúi đầu chào.
“Thiếu gia Vi Sinh.”
Vi Sinh Lẫm dừng bước, cúi mắt nhìn cô một lúc, đột nhiên giơ tay lên.
Thấy động tác của hắn, sắc mặt Gallian lập tức thay đổi, tưởng rằng Vi Sinh Lẫm định đánh Nam Tri Ngôn, cậu ta vội vàng bước lên chắn trước mặt cô.
“Anh Lẫm!”
Hành động đột ngột của Gallian khiến tay Vi Sinh Lẫm khựng lại giữa không trung, trong đáy mắt thoáng hiện vẻ mất kiên nhẫn, nhưng không ai nhận ra.
“Cậu làm gì thế?”
Vi Sinh Lẫm thu tay lại, nhìn Gallian đứng trước mặt.
Nghe thấy tiếng động, Nam Tri Ngôn cũng ngẩng đầu, ánh mắt nhìn người vừa chắn trước mặt mình vừa nghi hoặc vừa ngạc nhiên.
Dường như cũng nhận ra hành động của mình không thích hợp, Gallian lập tức căng thẳng, nhất là khi cảm nhận được ánh mắt của Nam Tri Ngôn từ phía sau.
Phừng một tiếng, vành tai Gallian đỏ bừng lên.
“Em, em…”
Thấy cậu ta lắp bắp mãi không nói thành lời, vẻ mặt Vi Sinh Lẫm càng thêm khó chịu.
Hắn không buồn để ý tới Gallian nữa, đi vòng qua cậu ta tới bên cạnh Nam Tri Ngôn, nhưng cũng không giơ tay lên nữa, chỉ hơi cúi đầu.
“Tóc cô bị rối rồi.”
Chưa chờ Nam Tri Ngôn đáp lại, hắn đã quay đầu, tùy ý liếc một cái.
“Ra ngoài.”
Giọng Vi Sinh Lẫm không lớn, nhưng mấy nam sinh đang đứng đó lập tức như bị ai ấn công tắc, vội vã chạy hết ra ngoài.
“Này, Nam Tri Ngôn, cô đừng hiểu lầm! Vừa rồi tôi… tôi không phải vì cô đâu!”
Trước khi chạy ra ngoài, Gallian vội vàng ném lại một câu, rồi lập tức quay đầu bỏ chạy.
Nam Tri Ngôn không hiểu lầm gì cả. So với hành động kỳ quặc của Gallian, thì lời của Vi Sinh Lẫm mới là điều khiến cô cảm thấy bất ngờ.
Mãi cho đến khi nhìn vào kính phản chiếu bên cạnh, Nam Tri Ngôn mới thấy lọn tóc rối bên trái rủ xuống bên tai mình.
Cô thuận tay vuốt tóc lại, vừa quay người thì robot y tế đã đỡ người dưới đất dậy.
Mặt mũi bê bết máu, không nhìn rõ diện mạo ban đầu. Nam Tri Ngôn liếc nhìn một cái rồi rời ánh mắh đi, xoay người định rời đi.
“Cảm ơn chị, đàn chị Nam.”
Vừa đi đến cửa, sau lưng liền vang lên giọng nói yếu ớt của một nam sinh.
Nam Tri Ngôn quay đầu lại, ánh mắt phượng cụp xuống.
“Không cần cảm ơn, đó là nghĩa vụ của người trực.”
Ngược sáng, nam sinh không nhìn rõ biểu cảm của cô, chỉ có giọng nói lạnh lẽo như tuyết vụn rơi xuống khiến người ta cảm thấy lành lạnh.
Hàm ý trong câu nói đó là cô sẽ giúp cậu ta, chỉ vì hôm nay Nam Tri Ngôn là người trực. Bất kể người gặp chuyện là ai, cô cũng sẽ ra tay.
Nhưng nếu biết trước Vi Sinh Lẫm có mặt ở đây, cho dù có bị trừ điểm tín chỉ, cô cũng sẽ không bước vào nửa bước, Nam Tri Ngôn không thích tự chuốc phiền toái cho mình.
Vì vậy, khi đang đi trên đường đến sân bắn cung, Nam Tri Ngôn đã rất rõ ràng, bản cam kết tha thứ e là không thể có được.
Cô cũng không thể trừ điểm mấy người kia, làm vậy chẳng khác nào tát vào mặt Vi Sinh Lẫm.
Nhưng trình tự cần làm vẫn phải làm, nghĩ đến đây, tâm trạng Nam Tri Ngôn bất giác có chút bực bội.
Cô không thích thế giới này, rõ ràng có nền văn minh tiên tiến hơn, nhưng lại duy trì chế độ đẳng cấp cổ hủ và phong kiến nhất.
Dù cô không thuộc tầng lớp thấp kém trong thế giới này, nhưng cô vẫn không có tự do, không có nhân quyền, thậm chí không có cả tôn nghiêm.
“Ừm.”
Nam Tri Ngôn khẽ gật đầu, đeo bao tay và miếng bảo hộ cánh tay.
Trợ lý đã đợi sẵn bên cạnh lập tức đưa cho cô cây cung thường dùng.
“Cảm ơn.”
Nhận lấy cung tên, nhưng Nam Tri Ngôn vẫn chưa bắt đầu luyện tập ngay.
Hiệp hội bắn cung vốn không có nhiều người, dù sao thì môn bắn cung trong thế giới này cũng là một bộ môn cổ truyền đã xưa cũ, rất ít người còn hứng thú.
Nếu không phải vì truyền thống này được giữ lại và có tổ chức thi đấu trên các hành tinh thuộc Đế quốc, thì e là sẽ chẳng có ai chọn bộ môn này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
