: -JL-
-------------------- (❁'◡'❁)
Tất cả mọi người không nói gì thêm, chỉ dùng ánh mắt khác thường đánh giá cô gái có dung mạo thanh tú đối diện. Không biết đến cùng cô đã sử dụng thủ đoạn gì mà hai ông cháu này một mực bảo vệ cô như vậy, nhưng họ nhìn cô không một chút nào vừa mắt.
"Ăn cơm!" Phó Lâm Năm động đũa trước, tựa hồ không muốn nói chuyện gì hơn.
Chậm rãi đóng cửa lại, Giang Ngưng bưng một cốc trà nóng đi qua, lo lắng đặt trước mặt ông: "Ngày hôm nay sao ông lại ăn ít như vậy?"
Thư phòng rộng lớn như vậy chỉ có hai người, người già ngẩng đầu, nhìn đứa cháu gái đã có thể đảm đương mọi việc một mình này, tâm tình phức tạp. Hồi lâu mới cảm thán nói: " Ông biết cháu đã làm những gì. Buông tay đi, Phó Sâm không thích cháu, còn cần gì phải cố chấp đến thế, cuối cùng cũng thành tự mình đả thương chính mình."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)