: -JL-
Bạch Túc Túc hoàn hồn, chợt phát hiện mình đang tự ấn tay Phó Sâm lên người mình...
"Anh... đồ lưu manh, mau tránh ra!" Mặt cô đỏ tới tận mang tai, đẩy anh một cái, giọng nói mềm yếu bất lực.
"Em cũng nói anh là đồ lưu manh, nếu anh không làm chút gì đó thì sao xứng được với danh xưng này?" Yết hầu Phó Sâm lăn lộn một vòng, bàn tay lớn lập tức khóe léo mở khóa áo trong của cô.
Bạch Túc Túc tràn đầy kinh sợ đẩy đẩy anh, nhưng quần áo trên trói buộc thân ngày càng ít, đến khi tay cô chạm vào một bức tường thịt cứng rắn, lúc này cô mới như bị điện giật rụt tay về, khuôn mặt nhỏ đỏ như máu.
Có lẽ cảm thấy mình không tránh được kiếp làm thịt thỏ cho sói đói, dù sao cũng sẽ kết hôn, cô cũng lựa chọn ở bên anh. Bạch Túc Túc dứt khoát từ bỏ dãy dụa, làm bộ không đếm xỉa, quay đầu sang chỗ khác thì thầm một tiếng: "Vậy anh... nhớ nhẹ một chút..."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

