"Nhưng em còn chưa phải là người của anh nha?" Bạch Túc Túc tinh nghịch chớp mắt mấy cái, hai tay nhẹ nhàng kéo tay áo của anh.
Dứt lời, Phó Sâm liền cúi đầu xuống, đuôi mày nhếch lên, ánh mắt thâm trầm: "Em đang ám chỉ anh nhanh một chút sao?"
Bạch Túc Túc: "..."
Cô biết sai rồi!
"Em chỉ thuận miệng nói một chút, chúng ta mau trở về thôi!" Cô không dám ở lại khiêu khích lão đại nữa, bước chân vội vàng đi đến phòng bệnh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)