“Không… sao ông có thể làm như vậy được….”
Miêu Liễu như bị sét đánh, sững sờ đứng tại chỗ, không thể tin nổi nhìn ông mình.
Trong ký ức của cô ta, ông tuy rất nghiêm khắc với cô ta, chưa từng nương tay hay mềm mỏng, nhưng lại có sự thân thiện bẩm sinh với động vật nhỏ, đến cả một con kiến cũng không nỡ giẫm c/hết, vì thế thuật cổ của ông mới dậm chân tại chỗ.
“Có khi cô ấy sẽ không nói ra thì sao? Chỉ vì một khả năng như vậy mà ông g/iết cô ấy.”
Tộc trưởng biết Miêu Liễu vốn lương thiện, nếu biết sự thật chắc chắn sẽ không chịu nổi, nên mới kể hết những chuyện cũ của trại A Y cho cô ta.
Không ngờ rằng, sau khi nhớ lại tất cả, Miêu Liễu vẫn còn giữ thứ lòng trắc ẩn rẻ tiền ấy.
Đây mới chính là điều chí mạng nhất.
“Có khi ư? Con có biết cái ‘có khi’ mà con nói ra đó, phải dùng bao nhiêu mạng người trong tộc để trả giá không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

