“Chỉ lơ là có một lúc, đã cười với người khác đẹp đến thế rồi.”
“Người Hán các cô đều không an phận như vậy sao?”
Những ngón tay thon dài như ngọc của thiếu niên, cực kỳ chậm rãi vuốt ve gò má đang ửng đỏ của Thư Yểu.
Cô uống đến say mềm, đôi mắt như được ngâm trong làn nước long lanh mê ly mà lả lơi.
Đôi môi đỏ mềm mại đầy đặn vô thức hé mở, trên môi còn vương chút rượu hoa đào chưa uống hết.
Lâu Khí nhấc mặt nạ lên, gương mặt lạnh trắng như băng hiện ra, hàng mi đen dài rủ xuống, từ trên cao nhìn xuống cô.
Toàn thân toát ra khí chất âm lãnh, gương mặt góc cạnh không phân biệt được chút cảm xúc nào.
Hắn nhìn chằm chằm kẻ say rượu một hồi lâu, mới khẽ cong môi đỏ nhạt, giọng điệu chậm rãi.
“Người không nghe lời, thì nên bị nhốt vĩnh viễn trong trại.”
Thư Yểu bị hắn giam chặt trong lòng, đau đến bật tiếng rên, theo bản năng vươn tay muốn đẩy hắn ra.
“Buông ra…”
Tiếng cầu xin mềm nhũn như thế, khiến Lâu Khí chỉ muốn khâu miệng cô lại.
Như vậy, chỉ có mình hắn mới được nghe thấy giọng nói ấy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)