Những lời lẽ thô tục đến mức không chịu nổi như vậy, lại đột ngột thốt ra từ miệng một thiếu niên tuấn tú lạnh lùng tạo nên cảm giác tương phản đến cực điểm.
Sự cao quý, nho nhã là một mặt của hắn, mà miệng đầy lời thô bỉ cũng là một mặt khác.
Ngay khoảnh khắc ấy, Thư Yểu thậm chí còn tưởng rằng mình đã nghe nhầm.
Nếu không thì làm sao lại có thể nghe được một câu nói hoang đường như vậy từ miệng Lâu Khí.
Cô cố gắng giữ cho cảm xúc của mình bình tĩnh, hạ thấp giọng điệu.
Đưa mắt nhìn quanh, đây là phòng của Lâu Khí, chẳng trách hắn lại không kiêng dè gì như vậy.
Những ngón tay thô ráp, thon dài đặt lên vùng eo bụng, khẽ dùng lực, ngay cả chiếc quần rộng rãi cũng bị hắn cởi xuống.
Ánh mắt như bị ai đó nắm lấy, không sao kiểm soát được mà rơi xuống một chỗ.
Hoàn toàn phơi bày, trần trụi trong không khí, không có lấy một chút che chắn.
Hai lần trước, Thư Yểu chỉ là xuyên qua lớp vải dày mà nhìn thấy đường nét mờ mờ của nó, làm gì có lúc nào giống như bây giờ, đến mức chỉ hận không thể móc mắt mình ra.
Tên Lâu Khí này hoàn toàn là phát điên rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

