Tế ti đại nhân là người có thân phận cao quý nhất trong trại Miêu, trừ khi Xi Vưu đích thân giáng lâm, bằng không không ai có tư cách trách cứ hắn.
Huống chi là tộc trưởng.
“Ông ơi…”
Tộc trưởng quay đầu quát khẽ nàng một tiếng, hít sâu kìm nén cảm xúc, bàn tay nắm chặt cây trượng xương.
“Ba Đại Hùng, ngài đã chuẩn bị xong chưa?”
Tộc trưởng dùng tiếng Miêu hỏi, lòng bàn tay căng thẳng đến mức rịn mồ hôi.
Lâu Khí không đáp, tay phải luồn vào mái tóc đen, bắt lấy con bọ cánh cứng đang định lẫn vào trong đó.
Con bọ vùng vẫy dữ dội trong lòng bàn tay hắn, dáng vẻ như muốn cùng chủ nhân sống chết có nhau.
Lâu Khí khẽ phẩy tay, búng nó vào bụi cỏ.
“Bắt đầu đi.”
Theo lời hắn vừa dứt, tộc trưởng giơ cao trượng xương, nện mạnh xuống lưng hắn.
“Ưm…”
Cơn đau dữ dội như xương cốt bị nghiền nát rồi tái tổ hợp ập đến, Lâu Khí khẽ rên một tiếng, sắc mặt tái nhợt, thân hình gầy gò lắc mạnh một cái bằng mắt thường cũng có thể thấy rõ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
Hóng
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)