Đồng tử của Thư Yểu run lên dữ dội, môi đỏ khẽ mấp máy, hồi lâu vẫn không thốt ra được một lời.
Lâu Khí xấu hổ khẽ rên một tiếng, vùi đầu sâu hơn vào gối, gần như không thở nổi.
“Nếu cô không muốn thì cũng không sao, cô ra ngoài trước đi, tôi tự làm cũng được.”
Xem kìa, thật là thấu tình đạt lý, ngược lại khiến Thư Yểu trông chẳng ra gì.
“Đỡ tay chứ, cô nghĩ là đỡ chỗ nào…”
Thấy Thư Yểu đỏ từ mặt lan xuống tận cổ, dường như lúc này hắn mới kịp phản ứng, mặt cũng lập tức đỏ theo.
“Cô… cô không phải nghĩ là tôi muốn cô đỡ… chứ?”
Những từ ngữ ô uế như vậy, Lâu Khí hoàn toàn không nói ra nổi.
Biểu cảm của hắn vừa kỳ quái vừa xấu hổ lại vừa áy náy, ngay cả ánh mắt nhìn Thư Yểu cũng nhuốm một tầng ẩm ướt long lanh.
“Người Miêu chúng tôi rất bảo thủ, trước khi kết hôn sẽ không phát sinh bất kỳ hành vi thân mật nào với người mình yêu. Đó là trách nhiệm với cô ấy, cũng là sự tôn trọng.”
“Nếu cô thật sự muốn thì…”
Lâu Khí phồng má, như thể đã đưa ra một quyết định hy sinh vô cùng lớn.
“Chúng ta có thể lén lút… nhưng cô phải chịu trách nhiệm với tôi, nếu không tôi sẽ bị tộc nhân đánh c/hết…”
Không phải chứ?
Đợi đã!
Sao tự dưng lại biến thành cô là người “muốn” vậy?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
