Ánh mắt cô gái nhìn Lâu Khí tựa như đã trộn cả mật ong vào trong đó.
Toàn là ngưỡng mộ và ái mến.
Vậy còn Lâu Khí, hắn có biết chuyện này không?
Bước qua cổng bản, đập vào mắt là một cây đại thụ không gọi nổi tên.
Trên cành cây treo đầy linh chuông lông vũ, cùng những dải lụa đỏ rực rỡ bắt mắt.
Gió núi thổi qua, linh chuông phát ra âm thanh trong trẻo, lan theo gió, bay xa rất xa.
Khung cảnh vừa hùng vĩ, lại phảng phất nét quỷ dị khó nói thành lời.
“Tôi thấy trong bản các anh đâu đâu cũng treo chuông gió với lụa đỏ, có ý nghĩa gì đặc biệt không?”
Sau đó Lâu Khí thu tay về, nghiêng đầu nhìn Thư Yểu, khẽ cười.
“Trong truyền thuyết, linh chuông lông vũ có thể mang đến lời chúc phúc của người đã khuất.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
