Hai nam sinh còn lại lộ rõ vẻ hoảng loạn, vội vã chạy ra ngoài. Nhưng chỉ mới chạy được vài bước, cả hai đồng loạt cảm thấy cổ đau nhói rồi lập tức ngã gục bất tỉnh.
Bên trong, Bạch Cảnh vẫn chưa biết chuyện gì xảy ra ở dưới lầu. Thế nhưng phản ứng của cây Lan điếu khiến cô thấy bất an. Nhìn đám người Đổng Hoằng co rúm một góc, Bạch Cảnh lao đến bên cửa sổ, cúi đầu nhìn xuống. Cô lập tức thấy con quái vật đen sì sì đang phục trên mặt đất, ăn ngấu nghiến.
Bạch Cảnh cố nén cơn buồn nôn, đầu óc xoay chuyển liên tục để tìm cách đối phó. Nếu con quái vật kia ăn xong rồi lên được đây, chắc chắn không thể cản nổi nó với cánh cửa lớn ọp ẹp này. Cô nhìn xuống dây Lan điếu quấn quanh người, cảm nhận được sự căm ghét và sợ hãi mà nó truyền đến.
[Không đánh lại được, phải nâng cấp.] Cây Lan điếu rung nhẹ, truyền tin thẳng vào tâm trí cô.
Trần Phi Nhiên bước tới bên cửa sổ, vừa nhìn thấy con quái vật liền tái mặt: “Chính là thứ này! Hôm đó trên đường về cũng gặp nó! Nếu không nhờ mấy người phía sau lôi kéo, chắc tụi tôi cũng không thoát nổi!”
Hôm qua, sau khi nghe tin quân đội lập căn cứ tạm thời cách đây trăm cây số, gã ta đã định dẫn Giang Viện trốn khỏi khu này. Gã ta có dị năng, nhưng ngoài Giang Viện ra, gã ta không hề tiết lộ với ai vì cho rằng những người khác chỉ là gánh nặng.
Dù Bạch Cảnh tốt bụng cho họ trú tạm mười ngày, nhưng ở thời mạt thế, ai mềm lòng trước thì chỉ có chết.
Sáng nay, Trần Phi Nhiên lấy cớ đi tìm đồ ăn, dẫn Giang Viện đến siêu thị bên khu đối diện. Vừa cướp được ít hàng, siêu thị đã xuất hiện một khe nứt, một con quái vật đen sì đuôi dài lao ra, giết chết ba người trong tích tắc. May mà gã ta đứng xa, lại có dị năng nên mới thoát được cùng Giang Viện.
Nhưng chạy ra khỏi phố chưa lâu, họ đã chạm trán nhóm Bạch Huyên. Biết Bạch Cảnh chưa thức tỉnh dị năng, Bạch Huyên liền ép Trần Phi Nhiên dẫn đường quay về. Là người duy nhất có dị năng hệ sức mạnh, Trần Phi Nhiên cũng chẳng dám trái lời bốn người dị năng hệ tự nhiên kia.
Gã ta cứ nghĩ lần này Bạch Cảnh chắc chết, không ngờ vòng vo thế nào, cô lại có thể điều khiển được cây Lan điếu biến dị kia! Trần Phi Nhiên lập tức quyết tâm đi theo cô, chỉ có vậy mới có hy vọng được quân đội tạm thời thu nhận.
“Bạch Cảnh, giờ tụi mình phải làm gì?” Trần Phi Nhiên run run hỏi.
Bạch Cảnh liếc xéo gã ta một cái, thái độ lạnh tanh. Vừa nãy thì không hé răng, giờ mới biết mở miệng? Nếu không phải thời cơ chưa tới, cô đã tống cổ mấy người này đi rồi.
Giang Viện gượng cười bước lại gần: “Bạch Cảnh, tụi mình đâu còn cách nào khác. Bốn người kia đều có dị năng, bọn tớ không thể chống lại họ.”
“Đúng vậy, tụi tớ cũng đâu phải không muốn cứu cậu.” Vương Kỳ Minh nở nụ cười lấy lòng.
Đổng Hoằng mặt mày tái mét, không nói một lời, cúi đầu, rõ ràng đã nhận ra ai mới là người nắm quyền lúc này.
Bạch Cảnh cười nhạt: “Tôi đâu đủ sức bảo vệ mấy người. Nếu con quái vật lên đây thì tự lo tìm đường sống đi.”
Nói rồi, cô quay người bước về phía cửa phòng ngủ. Dây leo của Lan điếu vây quanh bốn phía như một lớp phòng thủ.
Những người còn lại im lặng, liếc nhau đầy ngấm ngầm. Trong mắt họ thoáng hiện tia nham hiểm. Dù gì cũng năm người, họ quyết định nếu con quái vật lên đây, sẽ đẩy Bạch Cảnh ra trước.
“Không ổn rồi, nó vào tới cửa tầng dưới rồi!” Trần Phi Nhiên hạ giọng gầm lên.
Sắc mặt Bạch Cảnh lập tức thay đổi. Cô chợt nhớ ra phía dưới vẫn còn một nam sinh bị dây leo của Lan điếu quật ngã.
Quả nhiên, một tiếng hét thảm vang lên từ dưới lầu vọng lên.
Sắc mặt Trần Phi Nhiên trầm hẳn xuống, bất ngờ lao về phía Bạch Cảnh, những người khác cũng lập tức xông theo sau. Chỉ cần đẩy được cô ra trước, bọn họ mới có đường sống!
Sắc mặt Bạch Cảnh lạnh tanh, dây leo quanh người như những sợi roi dài bất ngờ quất ra, trong chớp mắt đã trói chặt cả năm người tại chỗ.
Trần Phi Nhiên tái mét, dốc hết sức giãy giụa khỏi đám dây Lan điếu. Tuy Lan điếu biến dị không thu phục nổi được con quái vật kia, nhưng việc khống chế một tên dị năng mới thức tỉnh như gã ta quả thật quá dễ dàng.
Chưa kịp van xin gì, bọn họ đã nghe thấy tiếng quái vật đâm sầm vào cửa lớn, cả đám lập tức sợ đến phát điên. Từ Nghiên không nhịn được hét ầm lên.
Bạch Cảnh toàn thân căng cứng, đã chuẩn bị nhờ Lan điếu đưa cô chuồn ra ngoài qua cửa sổ.
Nhưng ngay giây tiếp theo, ngoài cửa vang lên tiếng vật nặng đổ rầm xuống.
“Có người trong đó không?” Một giọng nói lười nhác, bất cần vang lên.
“Có người, có người mà!” Từ Nghiên khóc nấc lên, hét toáng lên như vớ được cứu tinh.
Bạch Cảnh lập tức cho dây leo rút về, ánh mắt lộ rõ vẻ cảnh giác. Người có thể hạ gục con quái vật đó nhanh như vậy, chỉ e cô không đủ sức chống lại.
Từ Nghiên chẳng nghĩ được nhiều, lảo đảo chạy ra mở cửa. Khuôn mặt đầy hoảng loạn, vừa thấy người liền chỉ tay vào Bạch Cảnh, hét lên: “Cứu tôi với! Cô ta định giết chúng tôi!”
Đứng ngoài cửa là ba người đàn ông mặc đồ ngụy trang, thân hình cao lớn, gương mặt nghiêm nghị chuẩn kiểu lính. Người đi đầu có vẻ ngoài điển trai, sống mũi cao, ánh mắt nửa như lười biếng nửa như sắc sảo, khiến người ta vô thức phải dè chừng.
Anh liếc theo hướng tay Từ Nghiên, nhìn thấy Bạch Cảnh đứng giữa đám dây leo xanh biếc, ánh mắt lóe lên một tia ngạc nhiên, khóe môi khẽ nhếch: “Không ngờ lại gặp được một dị năng hệ Mộc. Coi như không phí chuyến đi này.”
“Tôi chỉ tự vệ chính đáng.” Bạch Cảnh thấy họ mặc quân phục, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm. Xem ra là quân đội đến ứng cứu.
“Cô ta thật sự định giết tụi tôi mà!” Từ Nghiên ngã sụp xuống đất, la hét om sòm.
Hàn Kiêu hơi nhướng mày, cúi người nhìn chằm chằm Từ Nghiên: “Nhưng cô vẫn còn sống nhăn đây thôi?”
“Cô ta định lấy tụi tôi làm mồi nhử để kéo dài thời gian với con quái vật đó.” Trần Phi Nhiên mặt cắt không còn giọt máu, lên tiếng giải thích.
Bọn họ đã đắc tội với Bạch Cảnh, giờ chỉ mong đổ vấy cho cô trước mặt đám lính này. Nếu có thể khiến người ta ghét cô, thậm chí bỏ rơi cô ở lại, thì còn gì tốt hơn. Dù sao năm người bọn họ cũng chiếm ưu thế về số lượng, chẳng sợ mấy người lính này không tin.
“Đúng đó. May mà các anh đến kịp, không thì tụi tôi đã bỏ mạng trong tay con quái vật rồi.” Giang Viện phụ họa theo, gương mặt dịu dàng pha lẫn nét u buồn càng khiến cô ta trông yếu ớt, đáng thương hơn hẳn.
“Đội trưởng Hàn, trung tướng Dịch bảo chúng ta phải nhanh chóng quay lại.”
Hàn Kiêu liếc nhìn Bạch Cảnh, khẽ tặc lưỡi rồi khoát tay như chẳng mấy bận tâm: “Tôi không hứng thú chơi mấy màn kiện tụng với mấy người. Nếu muốn đi cùng thì tự theo, tụi tôi không quay lại lần nữa đâu.”
Nói rồi anh nghiêng đầu nhìn sang bên cạnh, thong thả hỏi: “Đã lấy được Hắc Thạch chưa?”
Phùng Nhung gật đầu: “Đã chuyển vào thùng rồi.”
“Vậy đi thôi.” Hàn Kiêu không ngoái lại, vừa đi xuống dưới vừa buông một câu: “Cho các người mười phút thu dọn đồ đạc, quá giờ thì khỏi theo.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
