Nghe Hàn Kiêu nói xong, Đổng Hoằng lập tức lao tới giành lấy thùng mì gói cuối cùng. Nhưng dưới lệnh của Bạch Cảnh, tốc độ lan rộng của cây leo biến dị càng lúc càng nhanh.
Nhìn nhóm Trần Phi Nhiên tranh giành đồ đạc trong phòng mình, Bạch Cảnh không ngần ngại dùng Lan điếu biến dị trói gô cả năm người lại rồi ném họ ra khỏi cửa, sau đó lập tức đóng sầm cánh cửa lớn.
“Bạch Cảnh, mở cửa cho tôi!” Đổng Hoằng đỏ bừng mặt, giận dữ đập mạnh lên cánh cửa.
Trần Phi Nhiên chần chừ một lát rồi nghiến răng, kéo Giang Viện xuống dưới lầu. Giờ Bạch Cảnh là dị năng giả hệ Mộc, thực lực vượt xa họ. Nếu thật sự khiến cô nổi giận ra tay, chỉ e cả căn cứ cũng khó giữ được bình yên.
Hơn nữa trong phòng cũng chẳng còn gì để ăn, không đáng để làm to chuyện.
Thấy Trần Phi Nhiên và Giang Viện đã xuống, Từ Nghiên có phần sợ hãi, lặng lẽ kéo tay Đổng Hoằng: “Hay là mình cũng đi thôi?”
Tới được căn cứ rồi, đám lính kia chắc cũng không để mặc người dân như họ chết đói.
Đổng Hoằng nghiến răng. Từ nhỏ đến lớn gã ta luôn được tâng bốc chiều chuộng, chưa từng phải chịu nhục thế này. Nhưng nghĩ đến việc Bạch Cảnh đã thức tỉnh dị năng, gã ta đá mạnh vào cửa một cái rồi giận dữ bước xuống. Đợi khi gặp được ba mình, gã ta nhất định bắt Bạch Cảnh phải quỳ xuống khóc lóc xin tha!
Bạch Cảnh chẳng thèm để ý tới những tiếng hét chửi bên ngoài. Dù sao cũng có mấy quân nhân canh giữ dưới lầu, mấy con quái vật hay thú biến dị cũng không thể chạy lên được.
Nghĩ tới con quái vật ngoài cửa đã bị bắn chết, Bạch Cảnh thở phào nhẹ nhõm. Xem ra quốc gia đã chuẩn bị từ trước cho tình huống này.
Trong tiểu thuyết chỉ tập trung vào tình yêu đầy rung động giữa nam nữ chính, không miêu tả nhiều về hoàn cảnh chung.
Nhưng cô cũng biết từ vài năm trước, ở rừng Amazon và một số khu vực bí mật đã xuất hiện động thực vật biến dị và khe nứt không gian. Các quốc gia đã cử lực lượng tinh nhuệ nghiên cứu và xử lý, quân đội cũng huấn luyện đội đặc nhiệm chuyên biệt cho loại tình huống này.
Vì thế vào giai đoạn đầu thảm họa bùng phát, chính phủ vẫn kiểm soát được.
Nhưng một tháng sau, ánh trăng bỗng hóa đỏ, động thực vật biến dị vốn không quá hung hãn bắt đầu nổi điên khát máu. Tần suất xuất hiện của các khe nứt tăng cao, những quái vật chui ra từ đó cũng mạnh hơn hẳn. Quân đội từng chiếm ưu thế dần rơi vào thế yếu.
[Đói quá! Muốn ăn gì đó!] Lan điếu biến dị quấn quanh người cô, cất lên âm thanh khẽ khàng.
Bạch Cảnh khẽ cau mày, thử giao tiếp bằng ý thức với nó: [Em muốn ăn gì?]
Đừng nói là lại muốn hút máu cô đấy nhé?
[Năng lượng! Thuần khiết!] Lan điếu biến dị dùng lá cây khẽ cọ lên cổ trắng của cô, như đang làm nũng lấy lòng.
Cô vẫn chưa rõ cái gọi là "năng lượng thuần khiết" là gì, hơn nữa chỉ còn mười phút để gom đồ, đành tạm thời dỗ dành nó trong đầu: [Chờ tới căn cứ rồi chị sẽ cho em ăn.]
Lan điếu lập tức buồn bã rũ xuống người cô, thậm chí vài chiếc lá xanh cũng úa vàng. Bạch Cảnh bất lực vuốt ve nhánh dây leo rồi xoay người thu dọn đồ đạc.
Cô buộc dao phay vào hộp, chọn vài bộ quần áo, thu gom thêm ít vật dụng lặt vặt, cuối cùng nhét thùng mì và hộp thuốc vào balo. Trước khi ra cửa, Bạch Cảnh thử hỏi Lan điếu có thể thu nhỏ lại không. Dù sao đeo cả đống dây leo trên người cũng gây chú ý quá.
Cảm nhận được ý nghĩ của cô, Lan điếu run rẩy mấy chiếc lá, miễn cưỡng thu nhỏ lại bằng vòng tay, quấn quanh cánh tay cô.
[Cảm ơn.] Bạch Cảnh mỉm cười.
Không có nó, chắc cô cũng chẳng sống được đến giờ.
Cô khoác balo chạy xuống lầu, thấy ba chiếc xe việt dã của quân đội đỗ sẵn, xung quanh chật kín xe cá nhân. Rõ ràng rất nhiều người định theo họ rời đi.
Hàn Kiêu dựa vào đầu xe tải điều khiển, thấy cô chạy tới thì dứt khoát bấm tắt đồng hồ bấm giờ, coi như vừa đúng lúc.
Anh vẫy tay: “Lại đây một chút.”
Bạch Cảnh khựng lại, chạy tới, mặt hơi biến sắc: “Chuyện gì vậy?”
“Muốn kiếm thêm điểm tích lũy không?” Hàn Kiêu ung dung lên tiếng: “Trên đường hỗ trợ một chút, tôi cho cô một trăm điểm.”
“Điểm gì cơ?” Bạch Cảnh giả vờ ngạc nhiên hỏi.
“Sau khi đến căn cứ, ăn mặc, ở, đi lại đều cần dùng điểm. Cứ hiểu như tiền hiện tại đi.”
“Thế nào gọi là hỗ trợ một chút? Tôi không định liều mạng để bảo vệ người khác đâu.” Bạch Cảnh gật đầu, tiếp tục hỏi.
Hàn Kiêu bật cười, rõ ràng chẳng bất ngờ gì với phản ứng ấy.
Anh nhún vai đáp: “Chỉ cần tự bảo vệ bản thân thật tốt, nếu có thể thì giúp đỡ thêm người khác một tay là được.”
“Chúng tôi cũng không ép ai cả.” Hàn Kiêu ra hiệu cho cô nhìn quanh: “Ai có dị năng đều được hỏi, đồng ý hay không tùy họ.”
“Được.” Bạch Cảnh suy nghĩ một chút rồi gật đầu đồng ý.
“Lên xe, chuẩn bị xuất phát.” Hàn Kiêu không giấu được bất ngờ khi cô đồng ý thẳng thắn như vậy.
Không ngờ cô lại có khí khái đến thế. Những người trước đó, kẻ thì do dự mãi không xong, kẻ thì ra điều kiện trên trời. Chỉ có mấy người thường thân thể cường tráng sẵn sàng giúp một tay.
Quả thật, sau khi có dị năng, lòng người thay đổi nhiều thật.
Trong mắt Hàn Kiêu thoáng hiện ý cười châm biếm.
Ba chiếc xe việt dã quân dụng nối đuôi nhau rời khỏi khu dân cư, hướng về phía căn cứ.
Đi suốt gần năm ngày, cảnh tượng dọc đường chỉ còn là đổ nát. Nhiều cửa hàng ven đường bị đập phá tan hoang, bên trong sạch trơn không còn gì. Xe cộ hỏng hóc nằm ngổn ngang bên vệ đường, vết máu loang lổ nhắc nhở người ta về sự xuất hiện của quái vật từ khe nứt.
Cây cối mọc um tùm, đám cỏ ven đường cao gần ngang lưng. Những bông hoa dại to như cái chậu rửa mặt đung đưa theo gió, khiến người nhìn lạnh sống lưng.
May mắn là đến lúc này vẫn chưa có con quái vật nào chủ động tấn công đoàn xe.
Bạch Cảnh ngồi trong xe cuối cùng, bên cạnh là một người mẹ đang ôm con vào lòng, khẽ cầu nguyện cho chuyến đi được bình an, đừng gặp quái vật.
Bạch Cảnh lặng lẽ không nói gì.
Mẹ nguyên chủ ở thành phố B, mới gọi được một cuộc điện thoại chưa kịp nói mấy câu thì đầu dây bên kia vang lên tiếng hét thảm thiết. Nguyên chủ vì quá đau lòng mà phát sốt ngay trong đêm.
Trong ký ức kiếp trước của nữ chính, khi họ đến thành phố B, Bạch Cảnh vẫn không tìm được mẹ mình.
Chỉ một giây thôi, sinh ly tử biệt đã thành hiện thực.
Ngay khoảnh khắc ấy, một khe nứt đen kịt đột ngột mở ra giữa không trung phía trước, chỉ trong chớp mắt đã lan rộng thành vết rách lớn. Một móng vuốt đen sì, sắc nhọn chọc ra từ trong đó.
Người mẹ hoảng hốt hét lên, ôm chặt con, toàn thân run lẩy bẩy.
“Mọi người bình tĩnh ngồi yên trong xe!” Hàn Kiêu cầm bộ đàm hét lớn.
Nói rồi, anh nhanh chóng nhảy xuống xe, rút súng lục đặc chế, nổ súng nhắm thẳng vào con quái vật vừa nhảy ra từ khe nứt. Viên đạn bạc xé gió bay tới, nhưng quái vật gầm lên một tiếng, lớp giáp trước ngực nó xuất hiện, cản lại viên đạn.
Một tiếng xèo xèo vang lên, dây leo bị ăn mòn một đoạn, khói trắng bốc lên nghi ngút.
May mà Hàn Kiêu không bỏ lỡ giây nào, một tia sét đánh thẳng vào ngực quái vật, xuyên thủng lớp giáp. Quái vật run rẩy rồi đổ ầm xuống đất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
