Trong phòng khách, mấy thiếu niên thiếu nữ ngồi co cụm trên ghế, vẻ mặt căng thẳng. Trên bàn là mấy vỏ hộp mì gói đã ăn sạch không còn mẩu nào.
“Hay là gọi Bạch Cảnh dậy ăn chút gì đi?” Một cô gái nhỏ nhắn, trông có vẻ yếu đuối dè dặt liếc sang thiếu nữ mặt mày trắng bệch đang nằm bất động trên ghế sofa, rồi lên tiếng hỏi.
“Chính Bạch Cảnh cũng chẳng nói muốn ăn. Giờ chỉ còn chừng này đồ ăn, lỡ ăn hết rồi thì biết làm sao?” Một tên con trai hơi mập, giọng gắt gỏng, lập tức gạt phăng đề nghị.
“Nhưng mà... Trần Phi Nhiên lúc đi đã nhờ tụi mình để mắt đến Bạch Cảnh.” Một tên đeo kính, dáng người gầy gò, giọng nói rụt rè xen vào: “Cô ấy còn đang sốt mà.”
“Cậu nghi ngờ tôi đấy à?” Tên mập nheo mắt lại, mặt sầm xuống đầy khó chịu.
Thấy tình hình căng thẳng, hai người còn lại đành im bặt.
Bạch Cảnh vừa mới tỉnh lại, đã nghe thấy cái tên mập mạp Đổng Hoằng kia đang nói năng luyên thuyên trong nhà mình. Phải nói chính xác hơn, đây là nhà của “nguyên chủ” chứ không phải cô.
Cô đã xuyên sách rồi.
Tên thật cô vẫn là Bạch Cảnh, vốn là sinh viên năm nhất trường quân đội. Trong một lần huấn luyện phản gián, cô gặp tai nạn giao thông, khi tỉnh lại đã xuyên vào thế giới của cuốn tiểu thuyết “Trọng sinh giữa tận thế” mà cô vừa mới đọc cách đây vài hôm.
Cuốn tiểu thuyết ấy kể về nữ chính Mạc Vũ bị bạn trai và bạn thân phản bội. Sau khi trọng sinh, cô ta thức tỉnh dị năng chữa trị. Nhờ ký ức kiếp trước mà gia nhập đội chiến đấu mạnh nhất, rồi yêu đương với cường giả số một cũng chính là nam chính Nghiêm Phỉ.
Còn Bạch Cảnh chỉ là sinh viên năm hai trường Nông nghiệp, cũng là người đầu tiên tặng nữ chính “bàn tay vàng” rồi bị đá văng khỏi cuộc chơi. Ở kiếp trước, Bạch Cảnh từng mua một chiếc vòng tay ở quán vỉa hè. Đến khi tận thế ập tới, vô tình bị cắt trúng tay khiến máu dính lên chiếc vòng, từ đó mở ra không gian chứa đồ.
Dựa vào năng lực đặc biệt này, cô đã dẫn theo năm người bạn. Bao gồm cả nữ chính, thoát chết trong gang tấc và đến được căn cứ thành phố B.
Nhưng ở kiếp sống mới, Mạc Vũ đã giành mua trước chiếc vòng đó, khiến Bạch Cảnh tưởng cô ta thật sự thích. Ai ngờ, đó lại là đạo cụ luyện kim có khả năng mở không gian. Một trong những năng lực phổ biến trong thế giới này.
Theo ký ức của nguyên chủ, trước khi tận thế bùng nổ, Mạc Vũ đã viện cớ xin nghỉ học để rời trường đến thành phố B. Trước khi đi, cô ta còn hỏi Bạch Cảnh có muốn đi cùng không. Vì không biết chuyện gì sắp xảy ra nên nguyên chủ từ chối.
Lúc đó, Mạc Vũ chỉ liếc cô bằng ánh mắt thương hại rồi rời đi. Trong mắt cô ta, Bạch Cảnh không còn không gian chứa đồ thì chẳng thể sống sót, càng không thể gia nhập được đội dị năng kia. Còn gã bạn trai tồi tệ và con bạn thân tráo trở của cô ta chắc chắn sẽ chết dọc đường trốn chạy.
Giờ đây, tận thế đã bùng phát được mười ngày. Cây cối mọc tràn lan, động vật dị hóa khổng lồ, xem con người như con mồi. Khi nhóm Bạch Cảnh rời khỏi trường, từng chứng kiến tận mắt một khe nứt không gian bất ngờ xuất hiện giữa không trung, phun ra một con quái vật đen kịt. Nó cắn chết một người đàn ông trong chớp mắt rồi xé xác gã ta ra.
Bạch Cảnh đã đưa nhóm bạn cùng lớp đến căn nhà cô từng mua gần trường. Cô gái yếu đuối tên Từ Nghiên là bạn thân từ hồi cấp ba. Tên mập kia tên Đổng Hoằng, là con nhà giàu, tính cách kiêu ngạo ích kỷ, cũng là bạn trai của Từ Nghiên. Còn tên đeo kính yếu ớt là Vương Kỳ Minh, học giỏi, gia cảnh bình thường, cũng là cái bóng luôn đi theo Đổng Hoằng.
Hai kẻ vừa rời đi là Trần Phi Nhiên và Giang Viện, cũng chính là cặp đôi “tra nam” và “trà xanh” phản diện.
Bạch Cảnh vốn không tích trữ nhiều đồ ăn trong nhà, giờ chỉ còn vài hộp mì tôm. Thấy vậy, Trần Phi Nhiên và Giang Viện đã lấy cớ đi tìm đồ ăn, đi từ sáng đến giờ vẫn chưa quay lại. Theo Bạch Cảnh, rất có thể hai người đó định nhân lúc hỗn loạn để bỏ mặc nhóm yếu ớt này.
Cô còn phát hiện hộp chocolate mình giấu riêng cũng biến mất.
Bạch Cảnh khẽ ho một tiếng, chậm rãi ngồi dậy khỏi ghế sofa: “Đám mì gói còn lại, mấy người ăn hết rồi à?”
Từ Nghiên có phần bối rối: “Còn dư bốn hộp. Tớ nấu một hộp cho cậu nhé.”
“Khoan đã.” Đổng Hoằng gọi giật cô ta lại, liếc Bạch Cảnh bằng ánh mắt chẳng mấy thiện chí: “Bạch Cảnh vừa mới tỉnh dậy, chắc cũng chưa thấy đói đâu. Hay để đến tối ăn cũng được.”
Bạch Cảnh khẽ mỉm cười: “Ở nhà tôi, ăn đồ của tôi, rồi còn bảo tôi phải đợi đến tối mới được ăn à?”
Dù cơ thể vẫn còn hơi mệt, nhưng đối mặt ba người yếu đuối chẳng ra gì trước mắt, cô chẳng ngán ai.
Mặt Đổng Hoằng đỏ bừng vì tức: “Cậu nói kiểu gì vậy hả? Có phải quên mất ba tôi là ai rồi không?”
“Giữa thời tận thế thế này, ba cậu là ai còn quan trọng sao?” Bạch Cảnh cười dè bĩu. Cô bước đến bên đống mì gói, xé nắp một hộp, chẳng cần nước nóng, cứ thế bẻ vụn ăn như bánh quy.
Cô đói đến mức toàn thân run rẩy, như thể từng tế bào đều đang gào thét vì thiếu năng lượng.
Đổng Hoằng xông lên, thân hình mập mạp cao to đối lập hoàn toàn với dáng người mảnh khảnh của Bạch Cảnh.
Có vẻ như điều đó khiến gã ta nghĩ mình có lợi thế, liền giơ chân đá tới: “Xem tao dạy cho mày một bài học này!”
Bạch Cảnh né sang một bên, rồi vung tay tát thẳng vào mặt gã: “Cút sang một bên.”
Cái tát không nhẹ chút nào, đánh Đổng Hoằng ngã nhào xuống sàn.
Nguyên chủ quá hiền nên mới dễ dãi chứa chấp cả đống rác rưởi này. Nhưng cô thì không. Thôi thì sớm dứt điểm, ai đi đường nấy.
Sắc mặt Đổng Hoằng vặn vẹo. Từ nhỏ đến lớn, chưa từng bị ai làm nhục như thế. Nhưng gã ta biết mình không đấu lại Bạch Cảnh, liền quay sang trút giận lên Từ Nghiên: “Còn đỡ tôi làm gì? Mau lên đánh nó đi! Vương Kỳ Minh, mày nữa, chẳng lẽ hai đứa không trị nổi một đứa con gái à?”
Từ Nghiên và Vương Kỳ Minh biết thân biết phận. Nhìn tình hình hiện tại, rõ ràng hai người họ chẳng thể làm được gì.
Không khí trở nên vô cùng ngượng ngập.
Bạch Cảnh thản nhiên ăn đến hộp mì thứ ba mới cảm thấy khá hơn. Ba người kia thì mặt mày tím tái, chỉ dám tức giận đứng yên chứ không dám bước thêm bước nào.
“Có chuyện gì thế này?”
Cánh cửa lớn đột ngột bị đẩy ra. Trần Phi Nhiên được Giang Viện dìu bước vào, phía sau còn có bốn nam sinh khác. Dẫn đầu là một người mà Bạch Cảnh nhận ra ngay. Đứa con riêng của ba cô, tên là Bạch Huyên.
Năm cô mười hai tuổi, mẹ phát hiện ba có một đứa con trai riêng chỉ nhỏ hơn cô một tuổi. Bà lập tức ép ba dọn ra khỏi nhà. Ai bảo ông ta là loại đàn ông ăn bám đàn bà?
Mẹ của Bạch Huyên không chịu nổi cảnh giấc mộng làm vợ nhà giàu sụp đổ. Cứ ba hôm năm bữa lại đến gây chuyện, bị bảo vệ tống cổ ra khỏi cổng, trở thành trò cười cho thiên hạ. Khi đó, Bạch Huyên còn nhỏ nhưng đã theo mẹ đến gây sự, khuôn mặt u ám, lạnh lẽo.
Giờ gặp lại, ánh mắt gã ta nhìn cô vẫn đầy thù hằn. Gã ta luôn ghét cay ghét đắng người chị cùng cha khác mẹ này, nhưng vì thân phận khác biệt nên trước kia chỉ biết cúi đầu chịu đựng.
Không ngờ đến tận thế, gã ta lại thức tỉnh được dị năng hệ kim loại. Và rồi ông trời lại để Bạch Huyên gặp lại người mà gã ta luôn muốn “thanh toán”.
Gã ta đã hỏi Trần Phi Nhiên và biết Bạch Cảnh không có dị năng gì.
Bạch Cảnh lạnh lùng đối mặt Bạch Huyên, thừa biết gã ta đến chẳng có ý tốt.
Quả nhiên, một lưỡi dao kim loại lao thẳng về phía cô. Dù cô tránh kịp, nhưng vẫn bị sượt qua chân, vết thương lập tức rỉ máu.
Bạch Huyên huýt sáo: “Phản ứng nhanh đấy. Nhưng không biết giữ được lâu không?”
Một nam sinh đứng sau gã ta bật cười: “Bạch Huyên, cú vừa rồi lệch quá.”
Gã ta lườm thằng kia, rồi quay lại nhìn cô đầy hằn học.
Lưỡi dao kim loại lại tiếp tục lao đến. Bạch Cảnh định tránh, nhưng cơ thể chưa hoàn toàn hồi phục, không kịp phản ứng. Lần này, vết thương ở đùi càng sâu hơn, máu từ từ tràn ra, nhuộm đỏ ống quần.
Cô phải vịn lấy tủ mới đứng vững được.
“Bạch Huyên, mày không sợ dị thú kéo đến à?” Bạch Cảnh cố nén đau, cố tình kéo dài thời gian.
Ánh mắt Bạch Huyên lóe lên tia hiểm độc, cười khẩy: “Chị nói cũng đúng. Cho nên phải nhanh gọn lẹ mới được.”
Khu dân cư này từng được dọn dẹp một lần, động vật hoang không còn nhiều, cây cối cũng ít, vì vậy khả năng xuất hiện dị thú cũng không cao. Nhưng nếu dây dưa lâu, khó nói trước điều gì.
Về chuyện giết người? Tận thế rồi, ai còn bận tâm mấy chuyện đó.
Không cần phải ra tay giết chết cô, chỉ cần khiến cô bị thương nặng, cũng đủ để Bạch Cảnh không sống nổi nữa.
Một cảm giác bất an dâng lên trong lòng Bạch Cảnh. Cô đảo mắt nhìn quanh phòng, hiểu rõ chẳng ai có thể giúp mình. Đổng Hoằng thì mặt mày hả hê, chỉ mong cô chết càng sớm càng tốt. Còn Trần Phi Nhiên và Giang Viện thì lùi hẳn sang một bên, rõ ràng không có ý định can thiệp.
Chẳng lẽ cô sẽ chết ở đây sao?
Bạch Cảnh nghiến răng, trong lòng đầy căm phẫn. Cô đã từng chết một lần, cho dù tận thế có tàn khốc đến mấy, cô cũng không cam lòng chết thêm lần nữa một cách vô nghĩa như vậy.
Nhưng đúng lúc Bạch Huyên điều khiển ba lưỡi dao kim loại bay về phía cô, thì đột nhiên một tiếng nổ vang dội vang lên. Cánh cửa bị đập vỡ một lỗ lớn.
Ánh sáng xanh lấp lánh phủ lên hai vết thương trên chân cô, rồi dây leo cuồn cuộn tuôn trào qua lỗ hổng nơi cánh cửa, lập tức chắn trước người cô.
Là chậu Lan điếu mà cô từng nuôi!
Vì lúc đầu Lan điếu chỉ lớn lên bất thường mà không có biến hóa gì khác, lại không thể vứt bỏ. Cho nên họ chỉ khoá cửa nhốt nó lại, nghĩ cùng lắm hết thức ăn thì đem ra ăn cho đỡ đói.
[Đói quá! Thơm quá! Muốn ăn!] Giọng nói yếu ớt vang lên trong đầu Bạch Cảnh.
Cô không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng biết rõ đây là cơ hội duy nhất của mình.
[Giết sạch đám người trước cửa đi, chị sẽ cho em bất cứ thứ gì mày muốn!] Bạch Cảnh truyền ý nghĩ vào trong đầu.
[Giết! Được ăn! Ký khế ước!]
Từ vết thương, một luồng ánh sáng xanh lục lướt vào cơ thể cô. Bạch Cảnh cảm thấy trong đầu mình xuất hiện một chiếc đĩa xoay, hình ảnh Lan điếu lập tức hiện lên giữa trung tâm.
Nhánh Lan điếu còn lại nhanh chóng vươn dài, chộp thẳng về phía nhóm người của Bạch Huyên.
Sắc mặt Bạch Huyên tái mét, vội dùng dao kim loại chém dây leo, nhưng phát hiện cành lá Lan điếu cứng như hợp kim, hoàn toàn không cắt nổi.
Những nam sinh đi cùng gã cũng đồng loạt tung dị năng. Nào là mũi tên nước, cầu lửa... nhưng tất cả đều vô dụng.
Cầu lửa có làm Lan điếu khựng lại một chút, nhưng ngay giây sau như bị chọc giận, dây leo vung mạnh quật thẳng vào tên nam sinh kia.
“Chạy!” Bạch Huyên hét lớn, mặt mày u ám, quay đầu bỏ chạy.
Dây leo bám sát, quấn chặt lấy chân một người. Tên đó ngã nhào xuống đất, hét thất thanh: “Cứu tôi với!”
Nhưng chẳng ai ngoái lại, ngược lại càng chạy bán sống bán chết xuống cầu thang.
Lan điếu còn định đuổi theo, nhưng đột nhiên như cảm nhận được điều gì đó, lập tức quay đầu rút về, không quên khép cửa lại.
[Sao vậy?] Bạch Cảnh gấp gáp hỏi trong đầu.
[Hôi quá! Có thứ gì đó đang đến!]
Lan điếu lập tức cuốn lấy Bạch Cảnh, muốn đưa cô trở về phòng ngủ.
Cùng lúc đó, ngoài cổng khu nhà, một khe nứt không gian bất ngờ xuất hiện. Từ bên trong có một con quái vật đen sì nhảy bổ ra. Cơ thể to lớn, tứ chi đồ sộ. Nó lao thẳng về phía đám người của Bạch Huyên vừa chạy đến nơi.
Ngay khi Bạch Huyên định quay người bỏ chạy, thì một cơn đau nhói ập đến nơi ngực. Gã ta cúi đầu xuống nhìn, một bàn tay đen như mực đã xuyên qua lồng ngực, móc thẳng tim gã ta ra ngoài.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
