Thẩm Vãn Tình bị người ta lay tỉnh. Cô ngáp một cái, vừa ngẩng đầu đã phát hiện ánh mắt sáng quắc của mọi người xung quanh đang bắn chíu chíu vào mình, nhất là đám cô nương ban nãy còn đang múa trên ở trên đài, bọn họ ai nấy trợn trừng mắt, hung tợn nhìn cô như là cô vừa ăn trộm đồ của nhà mấy nàng ta vậy.
Thẩm Vãn Tình:...
Chuyện gì thế? Thì ra ngủ gật ở thanh lâu là chuyện nghiêm trọng như vậy sao?
"Nha đầu này, sao lại ngốc nghếch thế!" Cuối cùng, ma ma cười cười bước lên dắt tay Thẩm Vãn Tình, dẫn cô đi về phía trước: "Vị quan nhân kia chính là người đã ra giá cao chỉ điểm cô đến hầu hạ, đây là phúc lớn đấy, sao cô còn ngồi ngơ ngẩn ở đây?"
Hơn nữa vị tiểu thiếu gia phong lưu ngang ngược này còn đang nửa nằm nửa ngồi trên trường kỷ, tay cầm chén rượu, tự cho là rất đẹp trai mà nhướng mày, cố ý trầm giọng nói: "Nữ nhân, mau đến chỗ ta đi."
Giọng điệu quần què gì thế này?
... Thẩm Vãn Tình thấy hình như cô đang nằm mơ.
Cô hít sâu một hơi, ôm quyền cúi mình vái chào: "Xin lỗi đã làm phiền." sau đó quay người ngồi về chỗ ban nãy của mình, để lại vị thiếu gia phong lưu này và ma ma hai mặt nhìn nhau.
Lần đầu tiên trong sự nghiệp mấy mươi năm ma ma gặp phải tình huống khó xử cấp bậc level max như vậy, bà ta liên tục xin lỗi, sau đó quay lại bên cạnh Thẩm Vãn Tình, lôi cô đến trước mặt vị thiếu gia kia: "Nha đầu này, cô thật to gan, quan nhân để mắt đến cô là phúc phận của cô, nhanh tay nhanh chân lên."
Thẩm Vãn Tình sống chết bám chặt lấy cái bàn không buông tay, cố gắng giằng co: "Hay ma ma bảo hắn chọn lại đi? Tiêu tiền phải tiêu cẩn thận, không thể nhất thời xúc động mà tiêu xài hoang phí được."
"600 lượng."
Vị thiếu gia bá đạo kia đập thêm tiền, nhân tiện liếc mắt, nói: "Nữ nhân, bây giờ nàng đã vừa lòng chưa?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)