"Thuốc ngủ?" Tạ Vô Diễn nhắc lại lời cô.
Thẩm Vãn Tình trợn tròn mắt nói dối: "Ừ ừ."
"Ta hiểu rồi."
Tạ Vô Diễn ôm eo Thẩm Vãn Tình, coi cô như gối ôm mà ôm vào lòng, đầu gác trên hõm vai của cô, nhắm mắt lại: "Vậy ngủ đi."
Gì gì gì??
Tạ Vô Diễn hơi nhíu mày, nhéo nhẹ một cái lên eo cô, cả người Thẩm Vãn Tình tức khắc cứng đờ, cũng không dám động đậy nữa. Cô nghẹn ngào, định dùng lý lẽ thuyết phục hắn: "À... ta thấy chúng ta nam nữ thụ thụ bất thân."
"Thế hả?" Cằm Tạ Vô Diễn để trên hõm vai cô, lúc hắn nói chuyện cô thấy như cả vành tai của mình cũng hơi hơi rung động: "Chúng ta đều là người trong giang hồ, không cần câu nệ như vậy."
Thẩm Vãn Tình: Cứ thấy lời này quen quen tai, hình như đã từng nghe ai nói rồi vậy.
Tạ Vô Diễn: "Nàng nói chứ ai."
... Thẩm Vãn Tình bị hắn đoán ra suy nghĩ trong lòng, lại còn thành công nhận được câu trả lời làm cô muốn khóc ròng: không ngờ cha nội này ngoài tính thù dai trí nhớ còn tốt như vậy nữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)