Anh còn dám nói! Anh còn dám nhắc lại à!
Con gái nhà người ta cũng biết xấu hổ chứ!!
Thẩm Vãn Tình thấy xấu hổ đến mức không dám ngước mắt nhìn lên, thậm chí cô còn cúi đầu thấp đến mức cả người suýt chút nữa thì cong thành một cây cung cho hắn tập bắn.
Tạ Vô Diễn: "Người trong nhà phản đối?"
"Khoan đã! Mi đứng lại đó cho ta!"
Thẩm Vãn Tình nhanh chân nhanh tay túm lấy mớ lông ở mông của Huyền Điểu kéo nó lại.
"Cảm ơn đã khen." Thẩm Vãn Tình ngồi xổm trước mặt Huyền Điểu, chọc chọc cái đầu nhỏ của nó: "Nếu hôm nay mi dám nói chuyện đó cho Tạ Vô Diễn biết ta sẽ nhổ sạch lông ngươi làm cầu đá chơi."
"Chuyện gì mà không được phép nói với ta?"
Một giọng nam quen thuộc bỗng nhiên truyền đến làm Thẩm Vãn Tình cứng đờ cả người. Giọng nói vô cùng bình thản, âm cuối kéo dài làm cho người ta giá lạnh con tim. Cô không dám quay đầu, định trốn tránh hiện thực.
"Quay người lại." Nhưng Tạ Vô Diễn không cho cô cơ hội trốn tránh.
Thẩm Vãn Tình chậm chạp xoay người, tay vẫn túm Huyền Điếu giấu nó ra sau lưng, sau đó cố gắng trấn tĩnh nói: "Trùng hợp quá, huynh cũng đến ăn chè hạt sen sao?"
Tạ Vô Diễn liếc cô một cái: "Nàng đoán xem?"
Thẩm Vãn Tình: "Ta thấy đúng là như vậy rồi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)