Thư Uyển liếc nhìn Lâm Như Như đang rơi vào trạng thái lo lắng, không muốn tiếp tục dây dưa với họ nữa.
Cô xoay người vào phòng, đóng cửa lại.
Bầu không khí bên ngoài như ngưng đọng lại. Tiêu Vũ Thanh nhìn Lâm Như Như có vẻ rõ ràng là không ổn, anh ta cau mày bảo cô ta về phòng nghỉ ngơi trước.
"Chuyện này để sau hãy nói, Như Như về phòng trước đi."
Lâm Như Như cười rất gượng gạo. Lúc rời đi, cô ta nhìn về phía cửa phòng Thư Uyển, trong mắt lóe lên vẻ nghi ngờ.
Tính cách của Thư Uyển trước đây nóng như lửa, sao giờ lại có thể bình tĩnh như vậy? Nói năng còn đâu ra đấy nữa.
Bạn của Lâm Như Như thấy đám đông sắp giải tán, không chịu để yên.
"Cứ để Thư Uyển được lợi thế à? Anh Tiêu, anh vốn thương Như Như nhất mà, anh nỡ lòng nào để cô ấy chịu ấm ức thế này sao?"
Lâm Như Như nhìn vẻ mặt khó coi của Tiêu Vũ Thanh, không dám để sự việc đi quá xa.
Cô kéo tay bạn mình, gượng cười khuyên nhủ: "Đình Thanh, tớ thật sự không sao, chuyện này tớ cũng có một phần trách nhiệm."
"Quậy đủ chưa?"
Mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía hành lang bên phải.
Lục Mộ Hoài với vóc dáng cao ráo đang dựa vào tường, trang phục thể thao thoải mái không hề làm giảm đi vẻ cao quý của anh. Vẻ ngoài lạnh lùng, xuất chúng khiến người ta không thể rời mắt.
Khi nghe thấy giọng anh, Lâm Như Như tươi cười rạng rỡ, vẻ mặt vô cùng sốt sắng. Nếu không phải e ngại những người xung quanh, cô đã chạy đến bên cạnh Lục Mộ Hoài rồi.
Lâm Như Như: "Anh Hoài, anh tỉnh rồi à?"
Lục Mộ Hoài liếc cô ta một cái, rồi đưa mắt nhìn đám đông.
"Không có bằng chứng mà đã chạy đến đây làm phiền, Tiêu Vũ Thanh, cậu làm việc như vậy đấy à?"
Tiêu Vũ Thanh căng mặt, không giải thích gì cho hành động vừa rồi của mình.
Bạn của Lâm Như Như muốn nói nhưng không dám, đúng kiểu tức mà không dám lên tiếng.
Giọng Lục Mộ Hoài lạnh lùng xen lẫn chút lười biếng: "Nếu mấy người rảnh rỗi quá thì có thể rời đi rồi, đừng làm mất hứng của tôi."
Nói xong, anh đứng thẳng người rồi rời đi theo hướng ngược lại.
Lâm Như Như hất tay bạn ra, tức giận lườm cô ấy một cái: "Tớ đã nói là tớ không sao rồi, cậu cứ thích làm ầm lên."
Thế này thì hỏng rồi, anh Hoài chắc chắn sẽ giận mình.
Lâm Như Như vội vàng đuổi theo, tiếng vọng lại trong hành lang khiến người ta không nghe rõ cô ta đã nói gì.
Nhưng những người có mặt ở đó đều đoán được, chắc chắn Lâm Như Như lại đang giải thích với Lục Mộ Hoài.
Chẳng mấy chốc, đám đông đã giải tán hết.
Một cánh tay khoác lên vai Tiêu Vũ Thanh. Người đàn ông này cũng có vẻ ngoài sáng sủa, đẹp trai, nhìn một nam một nữ vừa biến mất ở cuối hành lang, cười trêu chọc Tiêu Vũ Thanh.
"Khó chịu rồi à? Cậu có bênh vực cô ta đến mấy thì trong mắt cô ta vẫn chỉ có Mộ Hoài thôi."
Tiêu Vũ Thanh mặt lạnh gạt tay anh ta ra: "Không liên quan đến cậu."
"Tôi đây là đang thương cậu đấy, có biết bao nhiêu cô gái vây quanh cậu, lại cứ đâm đầu vào thích một người mà trong lòng, trong mắt đều không có cậu."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



