Gương mặt tinh xảo, hơi tái nhợt của Thư Uyển vừa xinh đẹp lại vừa mang một vẻ mong manh, tan vỡ khiến người ta đau lòng.
Tiêu Vũ Thanh nhìn gương mặt xinh đẹp đến nao lòng của cô, rồi nheo mắt lại: "Xin lỗi Lâm Như Như đi."
Ánh mắt Thư Uyển chuyển sang người phụ nữ bên cạnh. Vẻ ngoài thanh tú của Lâm Như Như khiến người ta không kìm được muốn đến gần, thảo nào trong truyện lại được yêu thích đến vậy.
Thư Uyển liếc nhìn Lâm Như Như rồi nói với Tiêu Vũ Thanh: "Tôi từ chối yêu cầu của anh."
Tiêu Vũ Thanh tức đến bật cười, anh ta nghiêng người chỉ vào chân Lâm Như Như: "Cô nhìn cho kỹ chuyện tốt cô làm đi, chân cô ấy bị ngã thành ra thế này, còn không phải tại cô sao?"
Thư Uyển dời tầm mắt xuống dưới. Đầu gối của Lâm Như Như bị trầy xước ở các mức độ khác nhau vì bôi cồn i-ốt nên trông có chút đáng sợ.
Cô nói: "Hôm qua tôi đã nói rồi, chuyện Lâm Như Như bị ngã không liên quan đến tôi."
Tiêu Vũ Thanh cười lạnh: "Không phải cô đẩy, chẳng lẽ cô ấy tự ngã vào đá ngầm à?"
Ngay khi anh ta nói câu này, sắc mặt Lâm Như Như thoáng thay đổi, vừa hay bắt gặp ánh mắt của Thư Uyển đang nhìn sang. Cô ta tự biết mình đuối lý nên muốn kéo Tiêu Vũ Thanh rời đi nhưng Tiêu Vũ Thanh không để ý đến lời khuyên của cô ta, vẫn khăng khăng đòi lại "công bằng" cho cô ta.
Tâm trạng của Thư Uyển rất bình tĩnh, cô nói: "Dù anh có tin hay không thì đúng là cô ấy tự ngã vào mỏm đá, từ đầu đến cuối tôi không hề chạm vào cô ấy."
Nghe giọng nói bình tĩnh và dịu dàng của cô, Tiêu Vũ Thanh bất giác ngẩn người, cơn tức giận cũng không thể bùng lên được nữa.
Bạn của Lâm Như Như nhận ra Tiêu Vũ Thanh sắp "hạ hỏa" liền tức giận.
"Không phải cô đẩy thì còn ai đẩy nữa? Thư Uyển, cô dám làm không dám nhận à? Cô chính là ghen tị Như Như có nhiều bạn bè, ghen tị Như Như được mọi người yêu mến."
Thư Uyển không muốn đôi co với họ nữa: "Đúng là không phải tôi đẩy, mà là cậu đẩy đấy."
Tất cả mọi người đều nhìn về phía cô gái vừa nói Thư Uyển ghen tị.
Bạn của Lâm Như Như sững sờ, sau đó tức giận cao giọng: "Cô nói bậy bạ gì đó? Sao tôi có thể đẩy cậu ấy được? Hơn nữa lúc đó tôi đứng xa hai người như vậy mà."
Thư Uyển ung dung đáp lời: "Cậu cũng biết là mình đang nói bậy à? Lúc đó tôi cách Lâm Như Như ba mét, còn chưa hề chạm vào cô ấy. Các người không có bằng chứng đã vội vu khống tôi, người cần xin lỗi chính là các người."
Đôi mắt cô trong veo và dịu dàng, như thể đang nhìn một đám người gây sự vô cớ.
Lời của cô không chỉ khiến Tiêu Vũ Thanh cau mày mà những người khác cũng nhìn nhau, sau đó đều đổ dồn ánh mắt về phía nhân chứng duy nhất của tối qua.
Nhân chứng cũng là một cô gái, cô ta vội vàng lên tiếng: "Tối qua lúc tôi nhìn thấy thì Lâm Như Như đã ngã rồi, không thấy có phải do Thư Uyển đẩy hay không."
Thư Uyển lướt mắt qua đám người đang tụ tập, nói: "Ai cáo buộc thì người đó đưa ra bằng chứng. Tôi rất mong các người có thể tìm được camera giám sát hoặc video để trả lại sự trong sạch cho tôi."
Dù giọng điệu của cô dịu dàng nhưng những lời này lọt vào tai mọi người lại có sức nặng lạ thường.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



