Mây đen che kín mặt trời, sóng biển cuộn trào dữ dội. Tiếng sóng vỗ vào đá ngầm vọng vào căn phòng trong biệt thự ven vách đá.
Thư Uyển chưa mở mắt đã cảm thấy đầu óc choáng váng, bên tai là những âm thanh ồn ào, kèm theo tiếng đập cửa.
Cô thở dốc, ngồi dậy, gắng gượng chịu đựng sự khó chịu trong người, từ từ mở mắt.
Ánh sáng trong phòng mờ tối. Chưa kịp nhìn kỹ căn phòng xa lạ trước mắt, vô số ký ức xa lạ đã ồ ạt ùa đến.
Thư Uyển mặc kệ cơn choáng váng, những ký ức lạ lẫm khiến cô kinh ngạc lẫn hoang mang.
Cô vậy mà lại xuyên vào cuốn sách mình mới đọc cách đây không lâu và trở thành nữ phụ xinh đẹp, độc ác với kết cục vô cùng thê thảm của truyện.
Chuyện ly kỳ như vậy lại có thể xảy ra với mình...
Thư Uyển như chết lặng. Tiếng cửa bị đập "rầm rầm" thót tim kéo suy nghĩ cô trở lại thực tại.
Người đàn ông mà nguyên chủ thầm ái mộ lại tình cờ gặp nữ chính. Hai cô gái cùng thích một người và người đó chính là nam chính của truyện.
Nguyên chủ luôn coi nữ chính là cái gai trong mắt. Thấy nữ chính thất tình, cô ta vui đến mức muốn mở sâm panh ăn mừng.
Cô ta còn không quên đến trước mặt nữ chính, giả vờ an ủi nhưng lời nào lời nấy đều như dao đâm vào tim cô.
Nữ chính nén giận. Lúc nguyên chủ đứng dậy rời đi, cô ta để ý thấy có người đang nhìn về phía mình từ đằng xa, bèn tính toán góc độ rồi cố tình ngã vào mỏm đá gần đó.
Hình tượng hoạt bát, rạng rỡ của nữ chính đã ăn sâu vào lòng mọi người, còn hình tượng tiểu thư nhà giàu được nuông chiều của nguyên chủ thì ngược lại.
Dù nguyên chủ có giải thích thế nào, cũng không ai tin lời cô ta, họ đều cho rằng cô ta đang ngụy biện.
Nguyên chủ tức đến nỗi sập cửa vào phòng, ngay cả bữa tối cũng không ăn. Có lẽ vì quá tức giận nên đột ngột bị nhồi máu cơ tim và chết đi trong im lặng.
Thư Uyển nhìn cánh cửa đang bị đập đến rung lên, chậm rãi bước xuống giường.
***
Lúc này bên ngoài cánh cửa đang tụ tập không ít người. Người đàn ông đang đập cửa trông cao ráo, đẹp trai, để tóc đuôi sói, vẻ mặt đầy giận dữ.
Người phụ nữ bên cạnh nhỏ giọng khuyên can: "Anh Tiêu, thôi mà, vết xước trên chân em không nghiêm trọng đâu, bôi thuốc vài ngày là khỏi thôi."
Những người bạn xung quanh thấy cô ta rộng lượng như vậy liền lên tiếng khuyên Lâm Như Như đừng bỏ qua cho Thư Uyển.
"Như Như, chuyện này cậu đừng xen vào, anh Tiêu sẽ cho Thư Uyển một bài học."
"Cậu xem cậu bị thương rồi kìa, không thể dễ dàng bỏ qua cho Thư Uyển như vậy được."
"Thư Uyển bình thường quen thói tiểu thư rồi, giờ còn dám ra tay làm người khác bị thương, thật sự nghĩ ai cũng phải chiều chuộng cô ta chắc?"
Vẻ mặt Tiêu Vũ Thanh rất lạnh lùng, anh ta đe dọa vào trong phòng: "Thư Uyển, cô mà không ra đây, nhà họ Thư xảy ra chuyện gì thì đều là do cô tự chuốc lấy."
Cánh cửa đang bị đập mạnh từ từ mở ra, để lộ vóc dáng yêu kiều của Thư Uyển. Mái tóc đen của cô dài đến thắt lưng, chiếc váy ngủ màu trắng rộng rãi, dài qua đầu gối, để lộ bắp chân thon thả, trắng ngần.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



