Lúc này cửa phòng bên cạnh lại được mở ra từ bên trong, hai người đàn ông trước cửa cùng nhìn sang.
Thư Uyển đã thay đồ ngủ, mặc một chiếc váy dài hai dây màu xanh nước biển, mái tóc dài xõa trên vai, đẹp lộng lẫy đến mức dễ dàng khiến người khác mê mẩn.
Cuộc đối thoại vừa rồi giữa hai người đàn ông, Thư Uyển đều đã nghe thấy hết.
Cô lướt mắt qua hai nam phụ trước cửa, ánh mắt dừng lại trên người đàn ông vừa trêu chọc Tiêu Vũ Thanh.
Cô thầm nghĩ: Chẳng ai hơn ai đâu. Chẳng bao lâu nữa anh ta cũng sẽ quay sang mê mệt nữ chính, yêu đến chết đi sống lại, chẳng khá hơn Tiêu Vũ Thanh là bao.
Thư Uyển kéo vali ra ngoài rồi đóng cửa phòng lại.
Ai cũng biết Thư Uyển thích Mộ Hoài, theo đuổi rất gắt gao. Khó khăn lắm mới có cơ hội ở chung, vậy mà cô lại muốn rời đi? Cô... nỡ sao?
Thư Uyển không muốn dính dáng gì đến đám người này, nhất là sau khi vừa bị gây sự.
Cô đáp: "Ừm, nếu hai người tìm được camera giám sát hay đoạn video nào đó thì nhớ xin lỗi tôi một tiếng."
Tiêu Vũ Thanh nhìn vẻ mặt lạnh nhạt của Thư Uyển. Cô dường như đã điềm tĩnh hơn trước rất nhiều, trong khi trước đây cô luôn thích làm trò để gây chú ý.
Y Mặc Triết có lẽ không ngờ cô sẽ nói vậy nên nhất thời ngẩn ra.
Thư Uyển không đợi họ phản ứng, kéo vali đi thẳng ra ngoài.
Y Mặc Triết nhìn theo bóng lưng yêu kiều của cô, lại lên tiếng: "Mộ Hoài vừa mới đến đấy, cô không đi tìm anh ta à?"
Thư Uyển không quay đầu lại, buông một câu hờ hững: "Tôi không có bệnh thích bị ngược đãi."
Lục Mộ Hoài là nam chính trong truyện, cực kỳ ghét nữ phụ độc ác là cô. Cô chẳng có hứng thú gì mà sáp lại gần để chuốc khổ vào thân.
Hơn nữa với tính cách của mình, cô sẽ không bao giờ chủ động theo đuổi bất kỳ người đàn ông nào, bất kể anh ta có đẹp trai hay ưu tú đến đâu.
Có thời gian rảnh rỗi đó, thà để tâm vào công việc hay kiếm tiền còn hơn.
Y Mặc Triết nhìn bóng lưng không chút lưu luyến của cô, đột nhiên bật cười: "Vũ Thanh, Thư Uyển sao cứ như biến thành người khác vậy?"
Mà phải công nhận, phản ứng vừa rồi của cô ấy cũng thú vị phết.
Tiêu Vũ Thanh nhìn theo bóng lưng của Thư Uyển, không nói gì.
Y Mặc Triết tự mình ngẫm nghĩ một lúc rồi nói: "Cô ấy không có vẻ đang nói dối, vậy thì chính là Lâm Như Như nói dối."
Tiêu Vũ Thanh lạnh lùng liếc anh ta một cái, ánh mắt mang theo vẻ cảnh cáo, rồi sải bước đi vòng qua người anh ta.
Y Mặc Triết chậm rãi đi theo, nói lý với anh ta: "Cậu lườm tôi là có ý gì? Lâm Như Như nói dối khiến cậu khó chấp nhận đến thế à? Hay là nó đã phá hủy hình tượng của cô ta trong lòng cậu?"
"Cậu không thể thiên vị như thế được. Thư Uyển vô tội biết bao, hơn nữa xét về nhan sắc và vóc dáng, Thư Uyển mới là mỹ nữ hiếm có. Cậu dám nói lúc nãy cậu không nhìn đến ngẩn người ra à..."
***
Trước cổng biệt thự nghỉ dưỡng, cả bầu trời u ám, như thể một trận mưa rào sắp trút xuống bất cứ lúc nào.
Thư Uyển bước ra khỏi cổng. Nguyên chủ lần này đi chơi, đã cố tình không mang theo tài xế, cũng không tự lái xe, mục đích chính là để được đi chung xe với Lục Mộ Hoài.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



