Gia Mậu, Gia Mậu.
Trong lòng Tương Nghi không ngừng lặp lại cái tên này, lại không dám gọi ra, Liên Kiều kỳ quái đang hỏi nàng: "Cô nương, vừa nãy ngài hô cái gì?"
Không thể luống cuống, nếu mình trước mặt nhiều người như vậy, sốt ruột kêu tên Gia Mậu, sẽ khiến người bên cạnh nghi ngờ. Tương Nghi nắm chặt tay một cái, để Liên Kiều đỡ mình đứng lên, từ từ đi qua nhìn, mới thở ra một hơi thật dài, thả trái tim đã nhảy tới cổ họng kia xuống.
Trên đất ngồi một người, ôm lấy Gia Mậu trong ngực, nhìn cách ăn mặc của người kia, hẳn là hộ vệ Dương gia.
"Gia Mậu, con không sao chứ?" Dương lão phu nhân cúi đầu nhìn Gia Mậu nằm trên đất, nhìn như vậy, Gia Mậu giống như cao lên một chút, làm bà bỗng nhiên cảm thấy Gia Mậu trưởng thành hơn.
Gia Mậu giơ tay lên quơ quơ với Dương lão phu nhân: "Bà ngoại, không việc gì không việc gì, chẳng qua là trầy tay."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
