Trần di nương là nha hoàn hồi môn của tiên Lạc Đại phu nhân, tên là Thúy Ngọc.
Khi Lạc Đại phu nhân mới gả tới chưa đến một tháng, Thúy Ngọc lập tức bò lên giường Lạc Đại lão gia, Lạc Đại phu nhân không có biện pháp, không thể làm gì khác hơn là biết thời biết thế nâng nàng lên thành thông phòng ——dù sao cũng phải dự bị thông phòng, không bằng đưa người thân thiếp của mình lên, miễn cho bị Lạc lão phu nhân chui chỗ trống.
"Nhị phu nhân, ta thấy ngươi mặt mày ủ dột đứng chỗ này một lúc lâu rồi, cuối cùng đã xảy ra chuyện gì?" Trần di nương cười hì hì vẫy tay đi tới: "Nhị phu nhân nói cho ta một chút, xem xem ta có thể làm ngươi vui vẻ một chút không."
"Còn có thể có chuyện gì?" Lạc Nhị Phu nhân liếc mắt nhìn Trần di nương, khóe miệng cong lên một cái: "Ngươi là người phòng lớn, có thể nói ra lời cái làm ta vui vẻ ?" Một di nương, cũng vọng tưởng kết giao với nàng, nếu là người trong nhà, sao có thể để tùy đi khắp nơi ? Nhưng mà đang ở Lạc gia, giờ cũng không còn trật tự gì nữa, tôn ti lớn nhỏ cũng không còn, di nương cũng dám đi đến trước mặt chủ tử.
"Nhị phu nhân, ngươi sai rồi, ta đâu có coi như người phòng lớn?" Trần di nương đi về phía trước một bước, cười phá lệ quyến rũ: "Chẳng lẽ ta không nên là người của Nhị phu nhân?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

