Một hàng lồng chim màu đỏ treo trên hành lang, mấy con vẹt lông xanh đang nhảy tới nhảy lui trong lồng, cửa tiền đường có mấy nha hoàn đang đứng, trong tay cầm hạt dưa trêu chọc chim nói chuyện: "Nhanh kêu nhanh kêu, cô nương tới!"
Dưới chân Tương Nghi hơi chậm lại, biểu thiếu gia? Biểu thiếu gia nào? Là biểu thiếu gia của Dung gia Giang Lăng hả? Nàng đứng đó, bỗng nhiên hơi tâm hoảng ý loạn* [*lòng dạ rối bời], cảm thấy mình nói không ra lời. Nàng kéo tay của Liên Kiều, chân mềm nhũn, không lấy sức nổi, thế nào cũng không nhấc lên nổi, chớ nói chi là bước lên nấc thang thật cao kia.
"Cô nương, ngài làm sao vậy?" Liên Kiều vội vàng kéo Tương Nghi đi lên: "Sao lại đột nhiên không còn sức lực rồi ?"
Tương Nghi ổn định tâm trạng, cười một tiếng với Liên Kiều: "Ta cũng không biết, đột nhiên thấy chân nhũn ra, bây giờ ổn rồi."
Liên Kiều vội vàng ngồi xổm người xuống xoa xoa giúp Tương Nghi: "Không phải la do đã đi bộ nhiều nên mệt chứ?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
