Trên đường mòn đá xanh, một mảnh tàn hồng, cánh hoa hồng phấn kia bị người chà đạp, sớm đã mất đi màu sắc kiều diễm, bên trên có dấu chân dơ bẩn, có những cánh hoa còn bị giẫm cuốn nhíu, từng mảnh rời rạc, giăng khắp nơi, bừa bộn không chịu nổi.
Tâm trạng Gia Mậu hơi trầm trọng, từ từ dạo bước đi vào vườn, người tham gia tiệc hoa đào đã đi được hết, lúc hắn trở lại Dương phủ, cửa đã không còn cỗ xe nào, một vòng ráng chiều treo nơi chân trời, một mảnh vàng rực rỡ.
"Gia Mậu!" Tương Nghi và Xuân Hoa đứng ở cửa vườn nhìn quanh, vừa mới đưa Lâm Mậu Dung ra ngoài, hai người nhàn rỗi không chuyện gì, thương lượng nhau tới cửa đợi Gia Mậu. Trong lòng Tương Nghi căng thẳng, ngẩng đầu nhìn Gia Mậu, nghĩ nhìn ra một tia vui vẻ từ trong thần sắc của hắn, nhưng nàng hơi thất vọng, sắc mặt Gia Mậu, không có vẻ tươi cười.
"Gia Mậu." Tương Nghi bấu víu cửa, giọng nói run run: "Hoàng hậu nương nương... Đồng ý không?"
"Tương Nghi." Gia Mậu không dám nhìn đôi mắt tràn trề chờ đợi của nàng, quay mặt đi, nói không ra lời.
"Nàng không đồng ý, phải không?" Thấy Gia Mậu bộ dáng này, Tương Nghi đã biết đáp án, nàng chỉ cảm thấy trước mắt đột nhiên một mảnh mờ mịt, hoa đào dựa cành cười gió xuân, cánh hoa trong nháy mắt biến thành xám trắng. Trái tim nhanh chóng trầm xuống, căn bản chìm không đến điểm cuối, không biết rõ phía dưới đến tột cùng còn sâu bao nhiêu, giống như vực sâu vạn trượng sông băng ngàn năm không tan, lạnh đến rùng mình, xuyên thấy xương cốt của nàng.
"Ca ca, tìm bà bà ngoại đi, bà ấy nhất định có biện pháp tốt." Dương lão phu nhân ở trong nội tâm thiếu niên nam nữ, lúc nào cũng là không gì không làm được, chỉ cần bà ra tay, sẽ không có vấn đề không thể giải quyết.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



