"Gia Mậu, Gia Mậu!" Dung đại phu nhân thở hổn hển đuổi tới: "Gia Mậu con chờ mẹ một chút!"
Tương Nghi dừng bước: "Gia Mậu, mẫu thân chàng ở phía sau."
"Không, không, chúng ta mau đi, không cần lo cho nàng, thiên hạ rộng lớn, không lẽ không có chỗ cho chúng ta đi." Gia Mậu kéo lấy tay Tương Nghi không buông: "Chẳng lẽ rời khỏi Dung gia thì chúng ta không thể sống? Tương Nghi, rời khỏi Lạc gia nàng vẫn sống tốt, Trà Trang Thúy Diệp kinh doanh sinh động, nàng là một cô gái yếu đuối, còn như thế, ta đường đường một nam tử hán đại trượng phu, chẳng lẽ làm không được?"
Dung đại phu nhân nghẹn họng nhìn trân trối, sắp không thở nổi: "Gia Mậu, con vậy mà muốn ra tộc, điều này sao có thể!"
Con trai mà nàng vẫn lấy làm kiêu ngạo, vì nữ nhân trước mặt này, lại muốn từ bỏ cả gia tộc sao? Thậm chí căn bản không nghĩ tới kháng chỉ sẽ mang đến hậu quả thế nào.
"Sao lại không được? Nếu gia tộc không thể để cho con làm chuyện con muốn làm, thời thời khắc khắc dùng cái mũ hiếu đạo đè ép con, vì sao con phải ở trong một gia tộc như thế?" Gia Mậu nhíu mày, chắp tay thi lễ một cái với Dung đại phu nhân: "Còn xin mẫu thân tha thứ Gia Mậu."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

