Hoa đào bay tán loạn, lạc hồng như mưa, trên đường mòn có cánh hoa phấn □□ hồng, bắt đầu bay múa theo gió, lại rơi theo gió.
Tương Nghi đứng trên đầu hành lang thật dài, nhìn xem cánh hoa bay vào từ ngoài hành lang, nhẹ nhàng thở dài một tiếng, Gia Mậu nói muốn đi tìm Tiết Liên Thanh nói chuyện một chút, không biết hai người nói thế nào. Lấy ấn tượng của nàng với Tiết Liên Thanh, nàng ta sẽ không dễ dàng đồng ý chuyện từ hôn này.
"Ừ, thật lâu." Tương Nghi cười cười: "Bất kể thế nào, ta cũng sẽ luôn luôn sẽ chờ chàng đến."
Thần sắc Gia Mậu dịu dàng, hai người hai mắt nhìn thau, tựa như muốn nhìn thấu tâm sự hai bên, Liên Kiều ở một bên nhìn cũng thấy hơi thẹn thùng, xê dịch bước chân, nhường lại mảnh trời nho nhỏ kia cho hai người.
"Chàng đã gặp nàng ta?" Tương Nghi thở dài một tiếng: "Bộ dáng nàng ta còn như vậy không?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



