Ngoài cửa sổ có hoa lê màu trắng chập chờn nhiều vẻ, thành bóng đen đánh vào trên cửa sổ điêu khắc hoa, bị ánh đèn vàng ấm trong phòng chiếu lên, là song cửa sổ dán lên lúc hết năm. Lâm phu nhân một cái tay cầm ngọn đèn con thỏ, ánh mắt chẳng qua là nhìn chăm chú vào âu trà xanh kia, khóe miệng thấm thoát nở một nụ cười tới.
“Lão gia, vì sao Dương lão phu nhân nhắc tới Chân nhi và Dung nhi của chúng ta?” Lâm phu nhân ngẩng đầu lên, trong mắt có thần thái sáng láng, tựa như muốn bay ra từ trong mắt của nàng: “Làm sao bà ấy biết tên của con chúng ta?”
Lâm thị lang cũng thấy là kỳ lạ, suy nghĩ một chút nói: “Chân nhi kim bảng đề danh, là người thứ mười lăm, bọn họ biết cũng chẳng có gì lạ, tên Dung nhi... Phỏng chừng...” Hắn suy nghĩ một chút nói: “Là Dương gia thiếu gia tên Bảo Trụ kia nói cho Dương lão phu nhân.”
Hai tay Lâm phu nhân nâng ngọn đèn con thỏ, lẩm bẩm nói: “Vị Dương Tam thiếu gia kia?”
“Nghị hôn?” Lâm thị lang có vài phần mờ mịt: “Năm nay Chân nhi mười bảy, có thể từ từ xem cô nương môn đăng hộ đối không, không cần tướng mạo, chỉ cần nhân phẩm tốt, hiền thục hiếu thuận là được. Về phần Dung nhi... Có sớm quá không?”
“Sớm chỗ nào? Mùa thu năm nay thì cập kê rồi!” Lâm phu nhân oán hận nói: “Sao chàng lại không để ý Dung nhi như vậy!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)