Nói đến con trai nhỏ Lâm Mậu Chân của mình, mặt mày Lâm thị lang không khỏi hớn hở thêm mấy phần.
Hắn có hai đứa con trai, con trai lớn Lâm Mậu Thâm, con trai nhỏ Lâm Mậu Chân, hai người từ thuở nhỏ đã đi theo hắn đọc sách, Lâm Mậu Thâm đôn hậu hiền lành, không thông minh lanh lợi bằng Lâm Mậu Chân, mấy năm trước đã trúng Cử nhân, sau đó bất lợi trong kỳ thi mùa xuân, thi rớt, không khỏi như đưa đám, Lâm phu nhân thấy tuổi của hắn cũng mười tám rồi, cưới vợ cho hắn.
Ai biết sau khi thành hôn, Lâm Mậu Thâm mỗi ngày sa vào khuê phòng chi hoan, mỗi ngày ngủ tới khi mặt trời lên cao mới rời giường, chậm trễ bài tập buổi sáng, hắn nói xa nói gần mấy lần, nhưng Lâm Mậu Thâm lại xem thường, chỉ tiếp tục ở trong phòng con dâu, ngay cả ôn bài cũng dọn vào nội thất.
Lâm thị lang không khỏi kêu Lâm Mậu Thâm đi hung hăng trách đánh một trận, ra lệnh hắn đi học đường đọc sách, chuẩn bị kỳ thi mùa xuân năm nay thi lần nữa, không nghĩ tới Lâm Mậu Thâm lại vì vậy bệnh nặng một trận, một tháng không thể rời giường thức dậy, Lâm phu nhân nhìn thấy thì thương tiếc, khuyên hắn: “Mọi người có số mạng của riêng mình, chàng cần gì phải cưỡng cầu? Giờ Thâm nhi cũng sắp làm cha, còn bị chàng trách phạt như vậy, sau này bảo hắn dùng mặt mụi nào đi dạy dỗ con hắn?”
“Mẹ hiền làm con hư!” Lâm thị lang chỉ có thể lắc đầu, vô cùng buồn bã, con trai lớn thành thế kia, thoạt nhìn là không được, chỉ có thể cho hắn đi Lại bộ báo danh bổ khuyết, chờ xem các bộ kinh thành có chỗ trống không, để cho hắn lăn lộn từ quan cửu phẩm, xem xem có thể lăn lộn đến chính thất phẩm không, lại đi cầu xin bổ nhiệm ra ngoài.
Mà con thứ hai Lâm Mậu Chân thì hoàn toàn khác, năm ngoái hắn thi Hương một lần thì trúng ngay thủ khoa Quảng Đông, kỳ thi mùa xuân năm nay lại trúng, mặc dù không có trong hội nguyên, nhưng đậu thứ mười lăm. Lâm thị lang biết được tin tức này hết sức vui mừng, năm đó hắn thi đậu Bảng nhãn cũng đã hai mươi sáu tuổi, nhưng năm nay Lâm Mậu Chân mới mười bảy thôi, ít hơn hắn mười năm, đây đúng là tiền đồ vô hạn!
“Khuyển tử của vãn sinh, chẳng qua là may mắn mà thôi.” Mặc dù trong lòng Lâm thị lang vui vẻ, nhưng vẫn áp chế xuống như cũ: “Sao có thể so với cháu ngoại Dương lão thái gia, vừa thi đã đoạt hội nguyên.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)