Ngoài điện Quỳnh Lâm có một mảnh hoa hạnh rơi xuống, đến mỗi mười lăm tháng ba thi đình, hoa hạnh nơi này nở diễm lệ khác thường, đóa hoa màu đỏ tụ một nơi, như thùy châu trang điểm cho cả nhánh cây nhìn như mây như gấm, nhìn xa xa, giống như một mảnh ánh nắng đỏ rực, gió nhẹ phất phơ, cánh hoa bay múa theo gió, bay tán loạn đầy trời.
Một đám người mặc áo xanh quanh quẩn trong rừng hạnh, trong miệng mặc dù đang ca ngợi cảnh đẹp trước mắt, trong lòng thì giống như treo mười lăm cái thùng đầy nước, lung lay lung lay.
Đến khi mở dạ tiệc, Hoàng thượng sẽ bổ nhiệm ba vị trí đầu tân khoa rồi, làm sao có thể không khẩn trương?
Giữa đám người có một thiếu niên áo xanh, vô cùng tuấn tú, sắc mặt trắng noãn, đôi mắt giống như nghiên mực, đen như mực rực rỡ nhìn quanh. Hắn đứng dưới tàng cây hạnh, cánh hoa bay xuống đầu vai, điểm một giọt màu đỏ đến giữa trường sam màu xanh, tự dưng sinh ra một phần khí chất không nói ra được, thoát tục siêu phàm.
Những người bên cạnh cũng đứng hơi xa, thiếu niên này một thân một mình đứng đó, phảng phất di thế độc lập, không giống người trong này.
“Dung Đại thiếu gia, “ Từ một bên đi qua một nam tử tuổi còn trẻ, chắp tay chắp tay: “Hôm nay viết có thuận tay chứ?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
