Cuối mùa thu gió rét thổi ào ào, cây hai bên đường bị thổi lảo đảo ngã về tây, y phục Ca Lạp Nhĩ trên người mặc cũng bị gió thổi lên thật cao, lộ ra cái quần thật dầy bên dưới.
Liên Kiều ôm tấm ván đứng đó, thần sắc trên mặt bất định, nàng không quyết định được nên đi lên hay là đứng ở phía sau trông coi Tương Nghi. Lúc này bên kia Ca Lạp Nhĩ đã nhảy lên thật cao, hai tay mở ra, giống như một con lão ưng như vậy, kẹp theo trận trận gió vang, đánh người đứng trước nhất.
“Ca Lạp Nhĩ!” Liên Kiều kêu một tiếng, không do dự nữa, giơ tấm ván lên chạy thật nhanh đi qua.
Tiếng vang nặng nề liên tiếp vang lên bên tai, Tương Nghi nhảy xuống từ trên xe ngựa, sắc mặt tái nhợt, Ca Lạp Nhĩ bị người vây quanh, gậy gộc đập thẳng lên người hắn, cặp mắt Liên Kiều đỏ lên, giơ gậy đánh loạn.
Ca Lạp Nhĩ đưa tay đoạt lấy gậy trong tay nàng, hô to một tiếng: “Ngươi lui về phía sau!” Có vũ khí trong tay, tinh thần Ca Lạp Nhĩ chấn động, bắt đầu phản kích, nghe mấy tiếng vang trầm đục, tấm ván không chút lưu tình đánh trên người vài người kia. Hắn sứa lực lớn, tấm ván đập qua, có gậy gộc trong tay hai ba người nhất thời rời tay, rơi xuống đất, Liên Kiều thấy thì trong lòng vui mừng, vội vàng ngồi xổm xuống, cầm một cây gậy, nhìn đúng chân mấy người kia, gõ vào đầu gối.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


